Quý Ngôn cầm hộp sữa mà Trương Hi mua về, uống một ngụm, ngọt lịm.
Đã lâu rồi anh không uống sữa ngọt thế này, ngọt tới mức đầu lưỡi cũng run lên: "Sau này cà phê sáng đổi hết thành sữa."
Trương Hi: "..." Cô vẫn nhớ tháng trước vì đau dạ dày, cô đổi cà phê sáng thành sữa, kết quả là anh nhíu mày cả ngày, sau đó còn bảo cô không được tự ý quyết định nữa, chỉ vì ly sữa đó mà cô suýt bị mất việc.
Bây giờ, anh lại chủ động yêu cầu đổi cà phê thành sữa?
Đây là Quý ảnh đế nào, có phải vừa đi Tứ Xuyên với ai không vậy?
Trương Hi gật đầu: "Dạ, em nhớ rồi."
Quý Ngôn suy nghĩ thêm, sau đó nói: "Cũng mang cho cậu ấy."
Trương Hi: "..."
...
Vì hôm nay không có việc gì, Đàm Úc lấy bữa sáng xong thì đặt ở đó, sau đó đi ngủ tiếp, ngủ thẳng đến mười giờ mới dậy.
Bữa sáng trên bàn đã nguội, cậu cầm ly giấy lên uống một hớp lớn, bị vị ngọt ngào làm sặc.
Fuck, không phải sữa đậu nành à?
Đàm Úc nhìn ly giấy dùng để đựng sữa đậu nành, bên trong thế mà lại là sữa ngọt.
Cậu không còn nhớ đã bao lâu rồi mình không uống sữa ngọt, lần cuối cùng có lẽ là hồi cấp ba...
Lúc đó, cậu đã mua sữa ngọt liên tục suốt một học kỳ, chỉ vì một "cậu nhóc yếu ớt" không thích ăn sáng, ngày nào cậu cũng phải cố chịu đựng mùi vị ngọt lịm đó để dỗ đối phương uống cùng.
"Không ăn sáng không tốt cho sức khỏe, nhìn xem anh gầy thế nào, hai cánh tay cộng lại cũng không bằng một cánh tay của tôi. Sau này, mỗi ngày tôi sẽ mang bữa sáng cho anh, nhất định phải ăn hết!" Đàm Úc lúc trẻ nói rất nhiều, lại còn ngang ngược, mở miệng là không để ai có cơ hội từ chối.
Thiếu niên yên lặng ăn hết hai chiếc bánh bao nhân thịt, miệng phồng lên như con sóc, giấu ly sữa vào ngăn bàn: "Để lát nữa tôi uống sau."
Đàm Úc hơi nghiêng người, thò tay qua bàn lấy ly sữa ra, cắm ống hút đưa đến trước miệng đối phương: "Gạt ai đấy? Hôm qua anh đã lén đổ đi rồi, đừng tưởng tôi không biết. Bây giờ uống hết cho tôi, không thì tôi sẽ xử anh!"
Nghĩ đến khuôn mặt nhăn nhó đau khổ của thiếu niên yếu ớt bị ép uống sữa ngày đó, Đàm Úc không nhịn được mà bật cười.
Cười một lúc, cậu lại thở dài, uống một hơi cạn sạch ly sữa giấy, tự lẩm bẩm: "Không biết sau khi mình đi, còn ai ép anh ấy uống sữa nữa không."
Nói xong, cậu lại có chút thất vọng. Đã lâu lắm rồi cậu không hồi tưởng lại chuyện cũ, bây giờ nghĩ lại, dường như ngoài cuốn sách nhỏ của cậu thì chẳng còn gì đáng để nhớ cả.
Cậu chọc chọc vào cốc giấy: “Tôi đi rồi, chắc anh vui lắm nhỉ.”
...
Buổi chiều, Dương Lâm đến, mang theo năm chiếc vali siêu to làm sắc mặt Đàm Úc tái mét: “Anh chuyển cả nhà tôi tới đây à? Nếu tôi nhớ không nhầm thì tôi chỉ tới đây để quay phim, có phải đi lánh nạn đâu?”
Dưới trướng của Dương Lâm chỉ có một nghệ sĩ là Đàm Úc. Mấy năm nay, Đàm Úc không đóng phim nghiêm túc nên Dương Lâm không biết phải chuẩn bị cái gì, đành mang tất cả những thứ có thể dùng được đến.