Bạn Trai Cũ Tìm Tới Cửa Rồi!!!

Chương 16

Trước Sau

break

“Thừa còn hơn thiếu, đến lúc cần mà không có thì phiền phức lắm.”

Dương Lâm lấy ra một chiếc điện thoại mới đưa cho cậu: “Điện thoại của cậu làm sao thế? Đang yên đang lành sao lại hỏng rồi?”

Đàm Úc "ồ" một tiếng, không nói gì thêm.

Mỗi khi Đàm Úc lảng tránh như thế thì chắc chắn không phải chuyện tốt. Dương Lâm vô thức tìm tủ lạnh trong phòng, nhưng phòng không lớn, cũng không có tủ lạnh.

Anh ta xoay người vào nhà vệ sinh, mở nắp bồn cầu, quả nhiên, điện thoại chìm nghỉm dưới đó.

“Fuck!” Dương Lâm hét lên: “Cậu bị cái quái gì thế hả? Cậu có thù oán gì với điện thoại à? Nhà cậu có ai không vừa mắt thì cứ quẳng người ta vào đây, sao cứ phải hành hạ điện thoại?”

Đàm Úc nghe vào tai trái, ra tai phải: “Sim điện thoại của tôi vẫn ở máy cũ, lấy ra đưa tôi.”

Dương Lâm vớt điện thoại lên, vẩy vẩy nước: “Tôi đã nhận ra rồi, lần nào cậu cũng phá điện thoại vì cùng một người. Cứ nhận cuộc gọi từ người đó là hỏng máy, lần trước cậu còn tốt bụng ném vào ngăn đông, còn không phải vì người đó không gọi trực tiếp sao?”

Đàm Úc không nói gì, lặng lẽ lấy sim từ máy cũ gắn vào điện thoại mới.

Mắng chửi một hồi, Dương Lâm nhìn hộp đồ ăn và cốc sữa đậu nành bị đẩy vào góc bàn: “Điện thoại hỏng rồi mà còn đặt được đồ ăn ngoài?”

Đàm Úc vừa nghịch điện thoại mới vừa nói: “Anh Ngôn mua cho đấy.”

Dương Lâm sửng sốt: “Anh Ngôn? Anh Ngôn nào?”

Lúc này Đàm Úc mới nhận ra xưng hô của mình quá quen thuộc, vội vã sửa lại: “Thầy Quý, Quý ảnh đế. Anh ấy bảo trợ lý mua giúp tôi.”

Dương Lâm ngạc nhiên: “Quý ảnh đế bảo người mua cơm cho cậu? Hai người gặp nhau rồi à?”

“Chưa, anh ấy chỉ nhờ trợ lý mua sau đó tiện đường mang qua thôi.”

Tiện đường? Cái tiện này có phải hơi kỳ quặc không? Đàm Úc chỉ là nghệ sĩ tuyến mười tám, không cần biết Quý ảnh đế có biết cậu là ai hay không, nhưng chẳng lẽ lại đích thân gửi cơm?

Dương Lâm nghĩ ngợi sau đó hỏi: “Cậu xem Weibo tối qua của Quý ảnh đế chưa?”

Đàm Úc nhìn anh ta như nhìn đồ ngốc: “Điện thoại của tôi ngâm nước từ hôm qua, anh bảo tôi xem kiểu gì?”

Dương Lâm chậc lưỡi, thúc giục: “Mau xem ngay đi.”

Tuy trước đó chưa theo dõi Weibo của Quý Ngôn, nhưng việc tìm Weibo của anh không hề khó. Tối qua lúc 9 giờ, Quý ảnh đế ngàn năm không đăng Weibo đột nhiên đăng một dòng.

Quý Ngôn V: [Lời đồn dừng lại ở người thông minh.]

Fan của Quý Ngôn đổ xô vào xem, nhưng chỉ thấy câu nói kỳ lạ này, ai nấy đều ngơ ngác.

Gia đình ảnh đế: [?]

Đại Dao Dao: [Chồng ơi, ai không có mắt bịa đặt về anh à? Để bà cô này đi diệt cả nhà nó!]

Dây chuyền nhỏ của Anh Ngôn: [A a a, chồng tôi đăng Weibo rồi!]

Quân đoàn đầy màu sắc của nhà họ Quý: [Mẹ ơi! Con rể mẹ đăng Weibo kìa, tiếc là con không hiểu gì cả! @Quý Ngôn V, giải thích giùm đi.]

Quý Ngôn V trả lời @Quân đoàn đầy màu sắc của nhà họ Quý: [Nghĩa đen.]

Quân đoàn đầy màu sắc của nhà họ Quý: [Tôi mù rồi sao? Idol của tôi trả lời tôi! Dù tôi không hiểu, nhưng tôi sẽ in dòng này làm bảo vật gia truyền!]

Thiếu nữ mùa hoa: [Cho tôi một bản với.]

Weibo của Quý Ngôn đăng tối qua, vì nội dung khó hiểu nên bị thảo luận đến tận giờ.

Hai tiếng trước bài đăng này leo lên hot search với tiêu đề: #Nghi vấn Quý ảnh đế lên tiếng vì một hải vương nào đó#

Hai tiếng trước, khi Dương Lâm lên máy bay, anh ta vẫn chưa biết hải vương lại leo hot search. Dương Lâm nhìn Đàm Úc, vẻ mặt khó nói. Nói là cậu “mờ nhạt” thì đúng là mờ nhạt thật.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương