Bạn Trai Cũ Tìm Tới Cửa Rồi!!!

Chương 17

Trước Sau

break

Nhưng về khoản scandal chiếm sóng, nếu cậu đứng thứ hai thì không ai dám đứng nhất.

Chỉ chút chuyện này thôi mà đã lên hot search hai ngày rồi, thậm chí còn nổi hơn cả các minh tinh trẻ.

Vua ăn dưa: [Để tôi tóm tắt lại cho, gần đây ngoài tin đồn về hải vương thì không có tin nào đáng để làm rõ. Vậy câu “Lời đồn dừng lại ở người thông minh” của Quý ảnh đế nói cho ai?]

1080: [Haha! Cái tiêu đề này quá đáng thật! Đàm Úc: Các người đưa căn cước của tôi lên luôn đi!]

Cơ bụng của anh Ngôn: [Thôi nào, một nghệ sĩ vô danh mà cũng dám bú fame? Đừng có mà tự dán mặt mình vào nữa!]

Khoảng cách tạo nên cái đẹp: [Hot search này là do một kẻ lắm tiền nào đó mua phải không? Đúng là không biết xấu hổ, người ta là ảnh đế, còn anh là cái gì?]

Anh Ngôn thật đẹp trai: [Đúng là hết hồn, Đàm “bạch tuộc” điên rồi sao? Bám vào Quý Ngôn, chán sống rồi sao?]

Đã lâu Đàm Úc không thấy bình luận hằn học của antifan như thế, càng không ngờ câu nói của Quý Ngôn lại kéo cậu vào.

Bọn họ còn chưa từng gặp mặt mà!

Đàm Úc hỏi Dương Lâm: “Mấy người đó bị thần kinh à? Liên quan gì đến tôi?”

Lúc đầu Dương Lâm cũng không nghĩ nhiều, nhưng sau khi biết Quý ảnh đế gửi cơm cho Đàm Úc, anh ta bắt đầu nghĩ ngợi: “Cậu chắc chứ? Chuyện này thật sự không liên quan đến cậu?”

Đàm Úc trừng mắt: “Não anh bị áp suất cao làm hỏng rồi à? Liên quan gì đến tôi chứ?”

Dương Lâm chỉ vào bình luận đầu tiên: “Nhưng tôi thấy người ăn dưa kia nói cũng có lý đấy chứ. Gần đây ngoài chuyện của cậu ra thì không có gì khác cần phải làm sáng tỏ. Có khi nào vì cậu sắp hợp tác với Quý ảnh đế nên người ta mới muốn giúp cậu khôi phục hình tượng trước không?”

Đàm Úc giơ điện thoại lên trước mặt Dương Lâm, lướt qua màn hình: “Anh mở to mắt ra mà xem, đây mà gọi là giúp tôi khôi phục hình tượng à?”

Trên màn hình toàn những lời lẽ thô tục, mắng cậu nên cút xa ra. C

Khôi phục cái quái gì chứ? Hay là chiêu trò của yêu ma quỷ quái?

...

Trong phòng bên cạnh, Từ Thịnh cầm điện thoại đến tìm Quý Ngôn:

“Cái bài này là cậu đăng à?”

Quý Ngôn nhíu mày xóa bình luận, nhưng không kịp xóa hết: “Ừ.”

“Cậu định làm sáng tỏ giúp Đàm Úc?”

Tối qua câu nói của Đàm Úc bọn họ đều nghe thấy, cũng biết mười phần là tin đồn với Phi Nhiên chỉ là bịa đặt, nên khi nhìn thấy hot search kia, Từ Thịnh lập tức đoán ra ý định của Quý Ngôn.

Quý Ngôn gật đầu, không ngờ sự việc lại trở nên như vậy. Nhìn đống bình luận chửi Đàm Úc, anh cảm thấy rất bực bội.

Từ Thịnh thấy vẻ mặt rối rắm của anh thì bật cười: “Cậu chưa bao giờ tự mình đăng bài đúng không? Không biết đôi khi một câu nói không thể thay đổi cục diện mà còn đổ thêm dầu vào lửa à?”

Quý Ngôn ngẩng đầu nhìn anh ta.

Từ Thịnh nói: “Cậu nghĩ tại sao Đàm Úc lại không tự mình lên tiếng? Vì lười à? Không phải, mà là vì cậu ấy biết nói nhiều vô ích. Lòng người còn cách một cái bụng, huống chi là qua mạng. Dân mạng luôn tin điều mà bọn họ muốn tin. Cậu lên tiếng thay cậu ấy chẳng khác nào đẩy cậu ấy ra giữa tâm bão cho người ta giẫm đạp.”

Từ khi Quý Ngôn ra mắt đến nay luôn được công ty bảo vệ rất tốt, mọi bài đăng đều do công ty quản lý, thậm chí anh còn hiếm khi xem. Đối với mấy chuyện này đúng là anh không rành lắm: “Tôi nên làm gì bây giờ?”

Từ Thịnh đã hợp tác với Quý Ngôn nhiều lần. Trong ấn tượng của anh ta, Quý Ngôn còn trẻ nhưng lại rất lạnh nhạt, dường như ngoài diễn xuất, chẳng có gì có thể làm anh để tâm.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương