Bạn Trai Cũ Tìm Tới Cửa Rồi!!!

Chương 18

Trước Sau

break

Việc Quý Ngôn giới thiệu Đàm Úc cho anh ta đã làm anh ta ngạc nhiên, bây giờ lại thấy Quý Ngôn đăng bài vì Đàm Úc, nói không hiếu kỳ thì là nói dối.

Nhưng tối qua hỏi được gì thì anh ta đã hỏi hết rồi, Quý Ngôn không nói, anh ta cũng không muốn bới sâu thêm.

“Tìm người gỡ hot search xuống đi.” Từ Thịnh nói.

“Chuyện Đàm Úc gia nhập đoàn phim tạm thời giữ kín, chờ đến khi phim ra mắt rồi hẵng công bố. Với diễn xuất của cậu ấy, khi đó chắc chắn sẽ hút fan, nếu lúc đó có ai đào lại chuyện này thì cũng đã là chuyện của vài tháng trước rồi.”

Nửa tiếng sau, hashtag #Nghi vấn Quý ảnh đế lên tiếng vì một hải vương nào đó# bị gỡ bỏ.

Mười bảy giờ sau khi đăng bài đầu tiên, Quý Ngôn lại đăng thêm một cái khác, lần này còn ngắn gọn hơn:

Quý Ngôn V: [Không phải cậu ấy.]

Fan của anh Ngôn: [Tôi đã nói rồi mà, sao anh Ngôn có thể lên tiếng vì cái tên vô danh đó được!]

Đào Đào: [Suýt nữa đã bị dọa chết rồi, tôi còn tưởng vùng biển của hải vương rộng đến mức bao trùm cả ảnh đế luôn chứ, tim tôi muốn đóng băng luôn rồi.]

Giá trị nhan sắc cao của Ngôn: [Tôi tin vào mắt nhìn của chồng tôi, không thể tệ như thế được!]

Một người qua đường: [Không phải fan ai cả, chỉ nói chuyện khách quan thôi, nhan sắc của Đàm Úc cũng không tệ mà, chỉ nhìn mặt thôi thì cũng xứng với ảnh đế rồi.]

Vợ của Quý Ngôn: [Lầu trên, bạn đang nói một câu rất nguy hiểm đấy. Quý Ngôn cũng không phải người nhặt ve chai.]

Fan ruột nhà Ngôn: [Lầu trên chắc chắn là fan của Đàm Úc, đừng tưởng giả vờ qua đường là qua mắt được người khác. Tôi không biết tên vô danh đó cũng có fan nữa đấy, đang dát vàng cho idol của mình à? Xem lại mình có xứng không.]

Dù bài đăng của Quý Ngôn có phải vì Đàm Úc hay không thì trong phần bình luận, những lời mắng nhiếc Đàm Úc vẫn không hề giảm bớt.

“Xì!” Đàm Úc vứt điện thoại sang một bên, ngả người xuống giường: “Chán quá.”

Dương Lâm đang thu dọn hành lý giúp cậu: “Cậu xì cái gì? Quý Ngôn không ra mặt cho cậu, cậu thất vọng hả?”

“Có gì mà thất vọng.” Đàm Úc cầm kịch bản lật hai trang: “Chỉ là cảm thấy câu phủ nhận của anh ta làm người ta khó chịu.”

Dương Lâm hiểu rõ con người của cậu. Trông thì như không quan tâm cái gì hết, nhưng thực chất lại vô cùng nhỏ nhen, đôi khi còn trẻ con y như học sinh tiểu học.

“Người ta đã mời cậu ăn hai bữa rồi, còn gì mà không hài lòng nữa?”

Nhắc đến chuyện này, Đàm Úc càng bực: “Cái anh ta mời là cái quái gì, lòng heo, cà tím, rau mùi, toàn là những món tôi không thích ăn! Anh ta không có ác cảm với tôi thì chắc chắn là có thù với tôi!”

“Thôi đi.” Dương Lâm sợ cậu mang theo cơn giận này đến phim trường: “Người ta có quen cậu đâu mà biết cậu thích cái gì, không thích cái gì. Chính cậu kén ăn, còn trách ai?”

Đàm Úc nhỏ giọng lầm bầm: “Biết đâu anh ta là do Đàm Thần phái đến để chỉnh tôi.”

Dương Lâm không nghe rõ: “Cậu nói cái gì?”

Đàm Úc ngồi dậy: “Tôi nói sáng nay anh ta còn đưa cho tôi sữa ngọt, đựng trong cốc giấy đựng sữa đậu nành!”

Dương Lâm: "...”

Dương Lâm biết Đàm Úc ghét uống sữa bò, nhất là sữa ngọt. Vị ảnh đế này đúng là biết chọc giận người ta quá mà.

“Cậu uống rồi?”

Đàm Úc mím môi, lật người nằm xuống giường tiếp tục xem kịch bản, một lát sau mới tức tối nói: “Uống rồi.”

“...” Dương Lâm cầm áo phông quất vào người cậu: “Uống rồi mà còn càm ràm cái gì nữa?”

Áo phông mềm không đau, Đàm Úc để mặc cho anh ta đánh: “Nghĩ chuyện xưa nhớ hiện tại, bỗng nhiên cảm khái ngày tháng trong quá khứ. Lúc đó tôi chỉ có ly sữa bò trong tay nên đành chấp nhận thôi.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương