Bạn Trai Cũ Tìm Tới Cửa Rồi!!!

Chương 19

Trước Sau

break

Dương Lâm dừng việc thu dọn hành lý, liếc nhìn đồng hồ: “Đến giờ đi ăn rồi đấy.”

Đàm Úc quyết định ăn chút gì đó ngon ngon để bù đắp cho tâm trạng trống rỗng của mình.

Cậu ngồi bật dậy: “Hôm nay đi ăn món đắt một chút đi.”

“Được.” Dương Lâm vừa ra ngoài vừa nói: “Tôi đi gọi Quý ảnh đế, phải mời cậu ấy một bữa.”

Đàm Úc không hiểu anh ta nói cái quái gì, lập tức bật khỏi giường ngăn lại: “Cái gì nữa đây? Không phải bảo tôi tránh xa anh ta à? Sao tự nhiên lại nổi hứng muốn mời anh ta ăn cơm?”

“Người ta mời cậu ăn hai bữa, chẳng lẽ chúng ta không nên mời lại một bữa à?”

Đàm Úc giang tay chặn trước cửa, không cho anh ta đi: “Anh ta mời tôi ăn toàn cơm hộp, thì tôi cũng mời lại cơm hộp, thế là được rồi.”

Dương Lâm đẩy cậu ra một bên: “Sao cậu keo kiệt thế?”

Đàm Úc mạnh miệng nói: “Tôi gọi là biết sống tiết kiệm!”

Dương Lâm trợn mắt thật to: “Tiết kiệm cái rắm, sống có một mình, để dành tiền mua quan tài à!”

Đàm Úc không ngăn nổi Dương Lâm.

Dương Lâm cái người này, giỏi xã giao, năng lực cũng mạnh, chỉ tiếc là rơi vào tay Đàm Úc, mấy năm nay luôn bị đè ép, Dương Lâm cũng không có cơ hội ngóc đầu lên.

Buổi tối đến khách sạn, Đàm Úc mới biết Quý Ngôn đã bị quản lý đón đi, không tới ăn cùng bọn họ. Dương Lâm mời đạo diễn, hai phó đạo diễn và biên kịch.

Đàm Úc vốn không thích xã giao. Thực ra cậu không phải người ít nói, cho cậu một bức tường thôi cũng có thể lải nhải nửa tiếng, nhưng ra ngoài gặp người khác, vì giữ thiết lập nhân vật nên chỉ có thể đè nén bản tính lại.

“Anh ta không tới, anh còn bày tiệc làm gì?”

Đàm Úc hận cái tính phá của Dương Lâm, vốn dĩ cậu chỉ định mời khách để trả nợ ân tình cho Quý Ngôn mà thôi.

Đằng nào Quý Ngôn cũng không đến, thế mà anh ta còn bày trò, sau này cậu lại phải tìm cơ hội mời riêng Quý Ngôn một bữa nữa, không phải là hành hạ cậu sao?

Từ Thịnh vừa là nhà sản xuất vừa là đạo diễn, phim của cậu đều do đối phương quyết.

Người muốn mời đối phương ăn cơm rất nhiều, nhưng số lần đối phương nể mặt lại rất ít.

Khi Dương Lâm đi mời vốn còn tưởng đối phương sẽ từ chối, ai ngờ đối phương lại gật đầu ngay.

Thấy Đàm Úc và quản lý đang thì thầm, Từ Thịnh hỏi: “Tiểu Đàm, hai người đang nói gì thế?”

Dương Lâm vội đáp: “Không có gì, cậu ấy hỏi tôi sao thầy Quý không đến.”

Nói xong lại huých Đàm Úc một cái, Đàm Úc bị đẩy ra trước, chỉ đành nở một nụ cười ngượng ngùng: “Thật ra tôi là fan của thầy Quý, cứ tưởng hôm nay sẽ được gặp anh ấy.”

Fan của Quý Ngôn thì ở khắp nơi, ra đường túm đại một người cũng có thể gặp. Từ Thịnh cười nói: “Cậu ấy không đến, cậu thất vọng rồi à?”

Đàm Úc đẩy đẩy gọng kính, lắc đầu.

“Không cần ngại.” Từ Thịnh nói: “Thích Quý Ngôn cũng không có gì mất mặt, hơn nữa đúng là cậu ấy có nhiều điểm đáng để học hỏi.”

Đàm Úc khiêm tốn gật đầu: “Dạ dạ, đạo diễn nói đúng.”

Đàm Úc nhìn hiền lành thật thà quá mức, làm Từ Thịnh nhớ đến cuộc điện thoại của Đàm Thần ngày hôm qua.

Anh ta chịu tới đây, không chỉ là vì nể mặt, mà còn lo một ngày nào đó đứa trẻ thật thà này bị đồng tiền mê hoặc, sau đó bị người ta dụ dỗ lôi đi.

“Tiểu Đàm, cát xê của cậu tôi đã xem qua rồi, đúng là không nhiều. Nhưng con người không thể chỉ nhìn cái lợi trước mắt mà bỏ qua tương lai, đúng không? Những cái khác tôi không dám nói, nhưng tôi dám đảm bảo, phim này vừa chiếu, cậu chắc chắn sẽ nổi.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương