Bạn Trai Cũ Tìm Tới Cửa Rồi!!!

Chương 20

Trước Sau

break

Đàm Úc không ngờ đạo diễn lại nói như vậy: “Cảm ơn đạo diễn, tôi sẽ cố gắng.”

Hai chân ở dưới bàn của Dương Lâm rung lên liên tục, kích động muốn chết.

Trời ạ, đây là đạo diễn Từ đó, xưa nay đạo diễn Từ chưa bao giờ vẽ bánh vẽ cho ai, họ Đàm này đúng là gặp may rồi!

Từ Thịnh muốn chặn đứng thủ đoạn của Đàm Thần từ trong trứng nước, nên bèn nói với Đàm Úc: “Thế nên, bất kể ai tới tìm cậu, đưa bao nhiêu tiền, cậu cũng không được vì tiền mà nhường vai diễn này, biết chưa?”

Nếu nói với người khác thì có khi chưa chắc nghe ra, nhưng Đàm Úc lại hiểu. Dùng tiền mua vai của người khác, nghe sao mà quen thuộc quá.

Đàm Úc ngồi thẳng người, nâng ly rượu lên: “Đạo diễn Từ yên tâm, dù có người cho tôi cả núi vàng tôi cũng không đổi. Vai diễn này là tôi dựa vào thực lực mà giành được, kẻ không có bản lĩnh, không xứng.”

Nghe vậy, Từ Thịnh vỗ mạnh vào đùi, nâng ly: “Đúng! Kẻ không có bản lĩnh thì vốn không xứng!”

Câu nói của Đàm Úc đúng ngay tiếng lòng của Từ Thịnh, thế là hai người uống liên tục mấy chén. Đàm Úc uống rượu rất mau đỏ mặt, mới hai ly đã đỏ bừng.

Trình Văn ngăn Từ Thịnh lại: “Anh đừng chuốc say cậu ấy.”

Từ Thịnh coi trọng Đàm Úc, Trình Văn cũng vậy.

Cô hỏi Đàm Úc: “Cậu đã đọc hết kịch bản chưa? Cậu thấy nhân vật Tưởng Tắc thế nào?”

Câu hỏi này cô đã từng hỏi tất cả diễn viên, đáp án nhận được hầu hết đều là “rất hay”, “rất thích”, “tôi đặc biệt yêu thích nhân vật này”. Cô thích nghe khen, nhưng càng thích nghe những lời xuất phát từ nội tâm.

Đàm Úc không trả lời ngay.

Hai má của cậu hơi ửng đỏ, cúi mắt, dùng đũa chọc chọc vào viên tôm trong bát: “Tôi cảm thấy trải nghiệm của Tưởng Tắc cũng khá giống với tôi.”

Dương Lâm suýt nữa đã sặc canh, ở dưới gầm bàn đá Đàm Úc một cái: “Cậu nói vớ vẩn cái gì đấy? Cậu giết người hay từng ngồi tù à, sao mà giống được?”

Fuck, nịnh bợ cũng phải có cơ sở chứ!

Trong phim, ban đầu Tưởng Tắc hào nhoáng, sau này gần như sa đọa đến tận cùng, ngay cả người yêu duy nhất cũng không cứu nổi cậu ta. Nói giống với kiểu người đó, Dương Lâm thấy chắc chắn cậu bị hỏng não rồi.

Dương Lâm vội vã giải thích với Từ Thịnh và mọi người: “Đừng nghe cậu ấy nói bậy, tôi lấy nhân cách đảm bảo, cậu ấy tuyệt đối chưa từng làm gì phạm pháp.”

Đàm Úc: “...” Đúng là đồ ngốc!

Người bật cười đầu tiên là Trình Văn: “Tuy tôi không biết cậu từng trải qua những gì, nhưng cậu nói như vậy càng làm tôi có thêm niềm tin ở cậu.”

Đàm Úc thấy EQ của nữ biên kịch này rất thật. Cậu chỉ lỡ miệng nói như vậy mà thôi, nếu cô truy hỏi tới cùng, cậu cũng khó mà trả lời: “Cảm ơn.”

Ngay chính cậu cũng không rõ, câu cảm ơn ấy là cảm ơn vì cô không hỏi thêm, hay vì cô tin tưởng cậu.

Trình Văn mỉm cười gật đầu, coi như đáp lại.

Biên kịch vẫn không quên bổn phận của mình, không bao lâu lại hỏi: “Trong phim có mấy cảnh hôn, còn một cảnh giường chiếu, cậu đã thấy rồi đúng không?”

Đúng là lo gì tới đó.

Đàm Úc cứng đờ gật đầu: “Dạ, em thấy rồi.”

Trình Văn: “Cậu có yêu cầu gì cho những cảnh đó không?”

Đàm Úc nghĩ cậu còn được đưa yêu cầu sao? Nếu nói bỏ cảnh hôn và cảnh giường chiếu, chắc chắn sẽ bị đá khỏi đoàn phim ngay lập tức.

“Cái đó..." Đàm Úc chưa từng có kinh nghiệm quay mấy cảnh này, huống hồ còn là với đàn ông: “Tôi nhớ hình như thầy Quý không đóng cảnh hôn thì phải, hình như mấy phim trước của anh ấy đều không có.”

Từ Thịnh nói: “Trước đây thì không, nhưng lần này cậu ấy đồng ý rồi.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương