Bạn Trai Cũ Tìm Tới Cửa Rồi!!!

Chương 21

Trước Sau

break

“Hả?” Đàm Úc đột ngột ngẩng đầu lên.

Cái tên Quý Ngôn này có bị bệnh không thế, trước kia đóng phim với nữ còn không chịu quay cảnh hôn, bây giờ đóng phim đồng tính lại đồng ý, chẳng lẽ là gay thật à!

Đàm Úc ôm chặt lấy em bé nhỏ xíu trong lòng.

Ông đây không hẹn hò yêu đương gì hết nha!

Trình Văn nói: “Quý Ngôn đã xem kịch bản rồi, cậu ấy không phản đối mấy cảnh đó. Bây giờ còn lại là phải xem cậu, nếu có gì e ngại thì có thể nói ra.”

Trong lòng Đàm Úc khẽ cười lạnh, cậu mà dám nói à?

Người ta là ảnh đế còn không bày đặt lắm chuyện, cậu mà đòi không quay cảnh hôn với Quý Ngôn, để fan Quý Ngôn biết thì chắc chắn sẽ lột da sống cậu luôn.

Đàm Úc cười khô khốc mấy tiếng: “Thế... thế thì coi như tôi được hời rồi. Lấy được nụ hôn màn ảnh đầu tiên của thầy Quý.”

...

“Hahahaha, nụ hôn màn ảnh đầu tiên của thầy Quý thế mà lại bị cậu chiếm hời rồi hahahaha...” Dương Lâm cười đến mức sắp hóa thành cái hộp: “Sao cậu có thể nghiêm túc mà nói ra mấy lời lang sói này vậy hả, Tiểu Úc, tôi phục cậu sát đất rồi hahaha.”
Thật ra tửu lượng của Đàm Úc hông tệ, nhưng đạo diễn Từ uống quá giỏi. Ăn xong về khách sạn thì đầu cậu đã choáng váng, bị Dương Lâm cười cho một trận, não cũng đau nhức.

Cậu chộp lấy cái gối ném thẳng vào mặt Dương Lâm: “Cười cái mẹ gì!”

Dương Lâm ôm gối vẫn cười, Đàm Úc cầm hộp thuốc lá trên bàn, sau đó đi ra ngoài.

Giờ này bên ngoài khách sạn không có mấy người, Đàm Úc tìm chỗ tối không có đèn đường, lấy điếu thuốc ra, thò tay vào túi mới phát hiện không mang bật lửa.

“Đệt!”

“Cần mồi lửa không?”

Trong bóng tối đen kịt chợt có người ở ngay sau lưng cậu, gần như lên tiếng cùng một lúc, cái “đệt” của Đàm Úc ở đuôi chữ cũng run lên.

Cậu quay đầu lại, còn chưa kịp nhìn rõ người kia là ai thì bật lửa vang lên một tiếng “tách”, ngọn lửa xanh nhàn nhạt bùng lên.

Đàm Úc do dự nửa giây, sau đó ngậm điếu thuốc cúi đầu châm lửa.

Nắp bật lửa kim loại vang lên một tiếng “cạch”, khép lại, ánh sáng màu xanh cũng biến mất, xung quanh lại chìm trong bóng tối.

Đàm Úc ngẩng đầu lên nhìn, không thấy rõ gì, chỉ biết đối phương rất cao, áp lực tỏa ra không hề thân thiện.

“Anh là ai?” Rượu có làm người ta thêm can đảm hay không Đàm Úc không chắc, nhưng với cậu thì đúng là phát huy triệt để: “Bắt cóc hả? Là Đàm Hi thuê anh tới? Anh ta trả anh bao nhiêu, tôi trả gấp đôi, anh đi đánh chết anh ta cho tôi.”

“Uống rượu à?” Giọng nói của người đàn ông thấp trầm, rất đặc trưng.

Vốn dĩ Đàm Úc là người nghe tiếng rồi sẽ không quên, nhưng hôm nay cậu uống rượu nên không nhận ra ngay.

Đàm Úc khó chịu vì đối phương né tránh đề tài, bĩu môi: “Uống rượu thì sao, cũng có tiền trả cho anh.”

Dương Lâm cười đủ rồi, đi ra ngoài tìm người, nhìn thấy Đàm Úc đang ngậm thuốc phì phèo.

Dương Lâm cầm điện thoại bật đèn flash chạy tới, vỗ một cái “bốp” vào lưng cậu: “Muốn chết hả, nửa đêm nửa hôm xuống đây hút thuốc làm gì!”

Đàm Úc vốn đứng không vững, bị vỗ một cái thì loạng choạng suýt ngã. Quý Ngôn kịp thời đỡ cánh tay của cậu, nhíu mày liếc Dương Lâm một cái.

Đàm Úc quen bị đánh rồi, cũng không thấy đau, mượn lực của Quý Ngôn đứng vững: “Nếu không thì ở trong phòng nghe anh tiếp tục cười nhạo tôi chắc?”

Trời tối quá, Dương Lâm ngại không dám rọi đèn thẳng vào mặt người khác, chỉ nhìn thấy bàn tay của đối phương đang đỡ lấy cánh tay của Đàm Úc, đồng thời dâng lên cảm giác có một luồng khí lạnh quét qua đỉnh đầu.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương