Giữa tháng bảy nóng đến mức như thiêu sống, vậy mà lại có một làn khí lạnh... Dương Lâm không hiểu sao lại nghĩ tới mấy chuyện mê tín, rùng mình một cái, kéo Đàm Úc đi: “Đi đi đi, đừng ở đây mà phát điên nữa.”
Tay Quý Ngôn chợt trống không, anh nhíu mày.
Tên quản lý này đúng là đáng ghét.
Trương Hi ra cốp xe lấy đồ, quay lại đã không thấy người đâu. Cô thấy Đàm Úc bị quản lý kéo từ chỗ ngã rẽ đi ra, vừa tới gần vừa hỏi: “Anh Ngôn?”
Quý Ngôn bước ra, sắc mặt đen lại, Trương Hi giật mình: “Anh Ngôn, anh sao thế?”
Lại thế nữa rồi, sao cứ chạm vào Đàm Úc là tâm trạng của ông chủ lên xuống thất thường y như tàu lượn siêu tốc vậy?
Quý Ngôn siết chặt quai cằm: “Đàm Hi là ai?”
Trương Hi sững sờ: “Đàm Hi? Anh nói là Đàm Hi của Giải trí Thần Hi á?”
“Tôi không biết.” Anh chưa nghe qua cái tên này, thậm chí còn không chắc mình có nghe nhầm không.
Trương Hi nói: “Em chỉ biết trong Thần Hi có một người tên Đàm Hi, ra mắt được hơn hai năm, cũng có chút tiếng tăm. Nghe nói anh ta có anh trai là chủ của Thần Hi, còn lập hẳn công ty chỉ để nâng đỡ anh ta, toàn đưa tài nguyên tốt cho anh ta. Ừm, đúng rồi, nghe bảo trước đây anh ta còn đến thử vai trong bộ phim này, vai của Đàm Úc đấy, nhưng không được chọn.”
Quý Ngôn im lặng nghe, sau đó hỏi: “Cậu ta với Đàm Úc có quan hệ gì?”
“Chắc không có quan hệ gì đâu, chưa từng nghe nói bọn họ có qua lại.” Trương Hi có hứng chí tám chuyện, không kìm được mà nói thêm: “Nhưng mà nghe đồn trước đây Đàm Úc với anh trai của Đàm Hi cũng chính là tổng giám của Thần Hi từng có scandal.”
Nói xong cô ngẩng đầu nhìn ông chủ một cái... má ơi, sắc mặt càng đen hơn rồi.
...
Sáng sớm hôm sau, tiếng chuông cửa vang lên cùng với hương sữa bò ngọt ngào như hẹn.
Hôm nay Từ Thịnh sắp xếp thử tạo hình, Đàm Úc dậy sớm.
Mở cửa, Trương Hi không thấy cảnh tượng hôm qua, còn có hơi hụt hẫng. Cô đưa bữa sáng qua: “Anh Ngôn gửi cho cậu.”
Hai bánh bao thịt, một chai sữa bò. Lần này không còn dùng ly đựng đậu nành nữa. Đàm Úc bỗng nhiên nhớ tới cái weibo như muốn cắt đứt quan hệ hôm qua.
Đúng là khó hiểu.
“Cảm ơn.” Đàm Úc nói: “Sau này không cần gửi nữa đâu, quản lý của tôi sẽ lo.”
Dương Lâm thì được cái không bao giờ chu đáo như thế, đến tay không, còn tiện tay tu hết sữa bò của Đàm Úc.
Uống xong còn chùi miệng: “Vị ảnh đế này cũng rất tốt, đã mang bữa sáng cho cậu hai ngày liên tiếp. Quả nhiên không hổ là người sắp cướp đi cả nụ hôn màn ảnh đầu tiên lẫn nụ hôn đầu đời của cậu.”
Đàm Úc liếc anh ta: “Anh rảnh rỗi quá hả?”
Dương Lâm đã biết cậu còn “zin” từ lâu, nhưng tối qua mới phát hiện ngay cả nụ hôn đầu cũng chưa có.
Làm lão già 30 tuổi còn ly hôn một lần như anh ta suýt nữa cười chết trong phòng.
Đàm Úc vừa nghĩ đến chuyện nụ hôn đầu không dành cho người mình thích là lại tự tạo áp lực tâm lý cho bản thân.
Cậu đường đường là người nghiêm túc, giữ mình trong sạch hai mươi bốn năm, bây giờ nhìn cái là sắp giữ không nổi, biết kêu ai cho công bằng đây?