“Đang nghĩ gì đấy?” Dương Lâm đứng ở cửa: “Đi thôi, một tiểu minh tinh vô danh còn bày đặt làm giá, định bắt người ta chờ à?”
“Đi đi đi, anh ngậm miệng hộ cái!” Đàm Úc sắp phát điên rồi, quản lý nhà ai mà phiền như vậy chứ!
Đàm Úc vừa ra khỏi phòng thì cửa phòng bên cạnh cũng mở ra. Người bước ra trước là Trương Hi luôn mang đồ ăn cho cậu mấy hôm nay. Bước theo sau là một đôi chân dài trong quần tây đen, sau đó cả người mới lộ diện.
Quần tây đen, sơ mi trắng, thắt lưng gọn gàng, dáng người còn ngon hơn trên TV. Quý Ngôn đeo khẩu trang đen, lúc quay đầu thì đúng lúc chạm mắt với Đàm Úc.
Cuộc chạm mặt quá đột ngột làm Quý Ngôn còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý, đầu ngón tay khẽ co lại.
Dương Lâm vội vã chào hỏi: “Chào thầy Quý.”
Thấy khúc gỗ bên cạnh mình đứng đơ, anh ta huých khuỷu tay nhắc nhở.
Nhìn đôi mắt phía trên chiếc khẩu trang, Đàm Úc càng nhìn càng cảm thấy quen, sực nhớ ra: “Là anh... nhà vệ sinh nam ở sân bay.”
Dương Lâm: “...” Cậu nói cái quái gì thế?
Quý Ngôn đi tới, nhìn vào đôi mắt phía sau gọng kính của Đàm Úc: “Ừm.”
Quý Ngôn thừa nhận rồi, Đàm Úc lại hối hận.
Cậu hỏi như vậy không phải tự khai mình chính là cái người lắm mồm trong nhà vệ sinh hôm đó sao?
Thiết lập nhân vật của cậu...
Đàm Úc tự an ủi bản thân trong lòng, có khi là anh không nghe thấy.
Thực ra Quý Ngôn nghe hết, nhưng anh không quan tâm tới thiết lập nhân vật của cậu, cũng không nghĩ theo hướng đó. Trong mắt anh, Đàm Úc vốn là người nói nhiều. Điều anh bận tâm chính là tại sao đã biết anh là người ở sân bay mà phản ứng vẫn dửng dưng như thế?
Sữa ngọt và mấy món ăn đó cũng không gợi được chút ký ức nào sao?
Cậu bị tai nạn?
Đập đầu sau đó mất trí nhớ?
“Sữa ngon không?” Quý Ngôn nghĩ đồ ăn cậu có thể quên, nhưng sữa ngọt thì chắc nhớ nhỉ?
“Khụ..." Dương Lâm vừa uống sữa ngọt xong, ho khan một tiếng.
Không ngờ đối phương lại hỏi thẳng như thế, Đàm Úc đành cứng đờ gật đầu: “Ngon.”
Hai mắt Quý Ngôn nheo lại: “Ngon? Được, vậy sau này ngày nào cũng có.”
Đàm Úc: “...”
Dương Lâm: “...”
Đừng, xin đừng, no!
Ngay lúc đó Đàm Úc chỉ muốn khóc. Câu hỏi kiểu gì đây, cậu có thể nói là “không ngon” được không? Có thể không?
Đợi Đàm Úc gom lời để từ chối thì Quý Ngôn đã đi rồi.
Đuổi theo là không đời nào. Cậu đâu thể đi thẳng từ sảnh khách sạn ra ngoài với Quý ảnh đế, lỡ bị chụp thì biết nói sao.
Nhưng mà sữa ngọt cậu cũng không muốn!
Trong thang máy, Quý Ngôn nhìn bóng mình trên cửa, đáy mắt u ám.
Cậu thế mà lại nói sữa ngon?
“Đồ lừa đảo.”
Trương Hi ngẩng đầu lên: “Anh Ngôn, anh nói cái gì?”
“Không có gì.” Quý Ngôn tháo khẩu trang đưa cho Trương Hi: “Dạo tới không cần chuẩn bị khẩu trang cho tôi nữa.”
Trương Hi: “Dạ, anh nóng quá hả?”
Không phải vì nóng, mà vì đeo khẩu trang thì có một đồ ngốc lại nhận không ra anh.
Lên phim trường rồi Đàm Úc mới biết “quy mô của đạo diễn Từ” là thế nào, cả đoàn ngoại trừ quần chúng ra...
Chỉ cần là vai có tên thì danh tiếng đều lớn hơn cậu.
Một diễn viên trong suốt tuyến mười tám từ trên trời rơi xuống thành nam hai như cậu, nhìn vào đúng là hơi “không biết điều”.
Vai ba của Tưởng Tắc là một nghệ sĩ già cấp quốc gia, vì có lịch trình nên hôm nay không tới.
Vai mẹ của Tưởng Tắc do ảnh hậu lừng danh Kiều Lâm đóng. Hơn bốn mươi tuổi mà giữ dáng giữ sắc vẫn như thiếu nữ, Đàm Úc thật sự không tưởng tượng nổi một gương mặt xinh đẹp thế này sẽ diễn một người điên như thế nào.
Những người khác, ai cũng nổi hơn cậu.
Đàm Úc lặng lẽ dạt sang một góc... Haizz, thế giới của các đại lão!