Dù tự biết thân biết phận, cậu vẫn không tránh khỏi lời bàn tán.
Ai biết tên cậu thì xì xào: “Có phải Đàm Úc đó không?” Không nhớ tên thì nói: “Là tên Hải vương đó hả!”
Đàm Úc thầm phun tào, Hải vương thì Hải vương, xin đừng thêm chữ “hả”, cảm ơn!
“Tiểu Đàm.” Từ Thịnh ngoắc tay: “Lại đây.”
Thấy bên cạnh đạo diễn có mấy diễn viên đang đứng, trong đó có cả đại ảnh đế Quý Ngôn, Đàm Úc đẩy gọng kính cúi đầu bước tới.
Mấy ly rượu tối qua làm Từ Thịnh khá vui vẻ, anh ta vỗ vai Đàm Úc: “Tiểu Đàm, Quý ảnh đế thì không cần giới thiệu nữa. Cậu là fan của người ta, chắc còn hiểu rõ hơn tôi.”
Nói mình là fan ngay trước mặt người ta thì cũng có hơi ngượng ngùng, Đàm Úc chỉ muốn đạo diễn Từ ít nói một chút.
Quý Ngôn không đeo khẩu trang, gương mặt tuấn mỹ hoàn toàn lộ ta. Anh nhìn Đàm Úc: “Cậu là fan của tôi?”
Từ Thịnh cười to: “Chứ sao nữa, hôm qua cậu không tới ăn cơm, người ta còn tiếc nuối cả buổi đấy.”
Đàm Úc: “...” Tôi tiếc hồi nào? Đạo diễn, anh có độc à?
Đàm Úc lúng túng nhìn Quý Ngôn. Không biết có phải ảo giác hay không, nghe nói mình là fan, hình như Quý Ngôn không vui vẻ lắm.
Cũng phải, ai muốn dính tới một người tai tiếng như cậu chứ.
Đàm Úc nói: “Thật ra tôi chỉ thấy thầy Quý có nhiều điều đáng để học hỏi, cũng không hẳn là fan.”
“Thầy Quý?” Sắc mặt Quý Ngôn vẫn không đổi, nhưng giọng điệu thì như cuốn theo gió bão cấp mười.
Đến “Anh Ngôn” cũng không thèm gọi nữa.
Hiểu tính tình của Quý Ngôn, vừa nghe giọng điệu của anh, Từ Thịnh lập tức che chở cho Đàm Úc: “Sao đấy, làm giá à? Người ta gọi thầy Quý mà còn không vừa ý, hay phải gọi là “Quý đại ảnh đế” mới được?”
Dĩ nhiên câu này không ai dám đỡ, Quý Ngôn không đỡ, Đàm Úc càng không dám đỡ.
Ánh mắt Quý Ngôn dán chặt lên người Đàm Úc.
Đàm Úc bị nhìn đến nóng rực cả đỉnh đầu, trong lòng bồn chồn, gì nữa đây, định bắt tôi trả tiền cơm à?
Từ Thịnh không để ý đến Quý Ngôn, anh ta dẫn Đàm Úc đi tìm Kiều Lâm: “Vị mỹ nhân này chắc không cần tôi giới thiệu rồi chứ?”
Đàm Úc khẽ cúi người: “Chào cô Kiều.”
Kiều Lâm nhìn cậu một cái, sau đó quay người bỏ đi.
Một khi Kiều Lâm rời đi như thế, chuyện bà không ưa Đàm Úc lập tức được lan ra. Năm xưa chồng của bà chính là vì lộ chuyện ngoại tình nên bị bại lộ, từ đó dẫn tới chuyện ly hôn.
Vậy nên khi biết Từ Thịnh chọn Đàm Úc là một “Hải vương” để đóng vai nam thứ, người đầu tiên phản đối chính là bà.
Đáng tiếc, phản đối vô ích.
Không biết Đàm Úc dùng cách gì mà làm cả Từ Thịnh, Trình Văn và Quý Ngôn đều nhất trí giữ cậu lại.
Từ Thịnh cũng có hơi ngượng ngùng, anh ta an ủi Đàm Úc: “Không sao, tính tình bà ấy vốn như thế, đến lúc quay chính thức sẽ không làm khó cậu đâu.”
Đàm Úc gật đầu: “Cảm ơn đạo diễn.”
Trong lòng cậu khẽ thở dài, sao cậu lại trở thành người không được ai ưa thích thế này? Rõ ràng trước đây cậu là kiểu “người gặp người thích, hoa gặp hoa nở” mà.
Sau đó Từ Thịnh lại giới thiệu cậu với những diễn viên khác. Trước mặt đạo diễn, ai cũng tỏ ra khách khí với cậu.
Nhưng một khi Từ Thịnh vừa đi, thì lập tức không khác gì tránh dịch bệnh, thế giới bỗng dưng trở thành “chim bay hết, đường vắng tanh”.
Thôi kệ, quen rồi.
Quý Ngôn và Đàm Úc là hai nam chính của bộ phim này, bị phân vào chung một phòng hóa trang.
Nghĩ đến ánh mắt Quý Ngôn nhìn mình trước đó, Đàm Úc quyết định tốt nhất là không nên lại gần, kẻo lại bị ghét thêm.
Cậu tìm một góc yên tĩnh ở phim trường ngồi chờ, đến khi chuyên viên trang điểm gọi mới đi theo vào phòng hóa trang, nhưng không thấy Quý Ngôn đâu.