Không giành được thì thôi đi, ai dè vừa nãy có người nói cho cậu ta biết Đàm Úc đã vào đoàn phim đó, còn trúng vai nam hai!
Không phải là tát thẳng vào mặt cậu ta sao?
Đàm Hi túm lấy quyển tạp chí trên bàn trà ném thẳng ra ngoài, vừa khéo trúng mặt Tiểu Triệu đang khom lưng nhặt mảnh kính vỡ.
Quyển tạp chí mới tinh, chưa lật qua trang nào, cạnh giấy sắc bén, rạch một đường dài trên mặt đối phương.
“A!” Tiểu Triệu ôm mặt, khẽ lên một tiếng.
Đàm Hi gầm lên: “Kêu cái gì mà kêu, cút ra ngoài!”
Trương Lê phẩy tay ra hiệu: “Ra ngoài, đừng nói lung tung.”
Tiểu Triệu đứng lên vừa định rời đi, Đàm Hi lại quát: “Nhặt tạp chí lên! Để đó cho ai nhặt hả?”
Tiểu Triệu nhặt tạp chí đặt lại lên bàn trà, lập tức bị Đàm Hi trừng cho một cái.
Trương Lê đã quá quen với cái kiểu coi trời bằng vung này.
Trợ lý bên cạnh cậu ta không ai chịu được quá lâu, người thì bị đánh, kẻ thì bị chửi, tháng nào đổi một hai trợ lý là chuyện bình thường.
May mà Tiểu Triệu dễ uốn nắn, nếu không thì không còn ai chịu hầu hạ cậu ta nữa.
“Được rồi, bớt giận đi. Đàm tổng đã sẽ xử lý chuyện này rồi.” Trương Lê khuyên nhủ.
“Xử lý?” Đàm Hi hừ lạnh một tiếng.
“Nếu anh ta thật sự làm được thì tôi đâu phải mới biết chuyện Đàm Úc vào đoàn phim của Từ Thịnh. Bây giờ anh ta cũng không quản nổi Đàm Úc nữa rồi.”
Nhiều năm qua Đàm Úc luôn bị Đàm Hi đè ép. Trương Lê không rõ nguyên nhân, chỉ biết năng lực của Đàm tổng: “Không thể nào..."
“Sao lại không thể?” Bây giờ Đàm Hi không nghe lọt tai câu nào: “Đàm Thần ngày càng mất kiên nhẫn với tôi. Tôi nhờ anh ta giành một vai cũng không xong, kết quả để Đàm Úc chiếm hời. Tôi không tin một kẻ nhiều năm không diễn được một vai tử tế nào như cậu ta, mà Từ Thịnh lại vô cớ chọn trúng?”
Trương Lê sững người: “Ý cậu là Đàm tổng giúp cậu ta giành được vai này?”
Đàm Hi không đáp, nhưng ngoài Đàm Thần ra, cậu ta thật sự không nghĩ ra Đàm Úc còn cách nào mà chen chân vào được đoàn phim kia.
Trương Lê theo thói quen góp ý, không ngại chen thêm: “Hay tôi tìm người tung chuyện này ra ngoài? Đúng lúc scandal của cậu ta còn đang nóng, mua ít thủy quân dẫn dắt dư luận, việc cậu ta vô duyên vô cớ được vào đoàn không cần chúng ta nói, dân mạng cũng sẽ nghĩ đến chuyện kia thôi.”
“Không được.” Đàm Hi lập tức bác bỏ.
Hiện giờ đoàn phim muốn ém chuyện Đàm Úc tham gia, cậu ta không thể làm loa phóng thanh hộ.
“Vậy cậu định làm gì?”
“Muốn đuổi cậu ta ra khỏi đoàn, chuyện này không thể do tôi ra tay.” Đàm Hi liếc nhìn Trương Lê: “Cô biết thế nào là điệu hổ ly sơn không? Không ai muốn dùng một diễn viên liên tục dính scandal. Loại người như Đàm Úc chỉ cần cho cậu ta mục nát từ gốc, tự khắc sẽ bị vứt bỏ.”
Trương Lê hiểu ra... lại là bài cũ.
Cô ta nhìn Đàm Hi, thật ra muốn đè ép một người cho đối phương không ngóc đầu lên đã đủ, nhưng không hiểu sao Đàm Hi nhất quyết phải bôi đen Đàm Úc bằng những cách này.
Scandal của Đàm Úc càng ồn ào, người biết đến đối phương lại càng nhiều.
Bây giờ đối phương đã vào đoàn phim của Từ Thịnh, còn đóng cặp với Quý Ngôn. Chờ đến lúc phim chiếu, đối phương khó mà không hút thêm một lượng fan, cho dù là antifan.