Trong cái giới này, có tranh cãi mới có lưu lượng. Scandal của Đàm Úc đã gần như bão hòa, chẳng lẽ Đàm Hi không lo đối phương bỗng dưng sẽ nổ lớn sao?
...
Đàm Úc không hiểu rốt cuộc Quý ảnh đế bị bệnh gì, hôm qua còn ra vẻ muốn ăn tươi nuốt sống cậu, sáng nay lại mang sữa tới.
Lần này Đàm Úc không cho Dương Lâm uống, bản thân cũng không mở ra. Chai sữa thủy tinh nguyên vẹn được đặt trên tủ, cậu thì đi thẳng ra cửa.
Cảnh quay hôm nay diễn ra ở sân bóng rổ của một ngôi trường trung học gần đoàn phim.
Người khác đều có xe riêng, chỉ một mình Đàm Úc không được đãi ngộ xa xỉ như thế, nên phải đến phim trường sớm để hóa trang, sau đó đi cùng tổ đạo diễn ra hiện trường.
Sân thể dục của trường trống trơn, không có lấy một chỗ tránh nắng. Đàm Úc đưa tay lau lau mồ hôi trên thái dương, lẩm bẩm: “Xong rồi, trôi hết phấn rồi.”
Dương Lâm cầm kịch bản phe phẩy cho cậu: “Chút nữa để chuyên viên trang điểm dặm lại cho. Thời tiết quái quỷ gì mà nóng thế không biết.”
Quý Ngôn ngồi trong xe có điều hòa, chuyên viên tạo hình đang tỉ mỉ chỉnh sửa tóc cho anh.
Anh nghiêng đầu nhìn Đàm Úc và quản lý của cậu đang lượn lờ ngoài nắng: “Để bọn họ lên xe đi.”
“Rõ.” Trương Hi không cần hỏi thêm, trực tiếp đẩy cửa xe: “Thầy Đàm, anh Ngôn mời hai người lên xe.”
Đàm Úc nhìn thấy Trương Hi thì sững sờ.
Cậu đứng phơi nắng ngoài này suốt nửa ngày, còn ngồi xổm bên cạnh xe để tránh nắng, ai ngờ đây lại là xe của Quý Ngôn.
Đàm Úc nhìn Trương Hi rồi lại nhìn chiếc xe, qua khe cửa mở, vừa hay nhìn thấy Quý Ngôn đang ngồi bên trong.
Má nó, xấu hổ chết đi được!
Đàm Úc đưa mắt trao đổi với Dương Lâm, cậu thật sự không muốn lên.
Dương Lâm thì nóng đến phát điên, vừa ngửi thấy hơi lạnh từ trong xe tỏa ra thì như thấy được cọng rơm cứu mạng, lập tức đẩy Đàm Úc: “Đi thôi, không thì tôi sợ cậu chưa kịp quay đã tan chảy luôn rồi.”
Đàm Úc và Dương Lâm vừa bước lên xe, bầu không khí bỗng nhiên ngưng trệ, tĩnh lặng đến mức khó thở.
Trương Hi cảm thấy gượng gạo, bèn chủ động bắt chuyện: “Thầy Đàm không có xe riêng à?”
Trong lòng Đàm Úc âm thầm châm biếm phế vật không xứng có xe riêng.
“Ừm, không có.”
Đàm Úc thoáng nhìn thấy sắc mặt của Quý Ngôn càng đen hơn, bản thân cậu cũng cảm thấy khó hiểu... không phải chính anh gọi cậu lên xe sao, bây giờ bày cái bản mặt u ám đó cho ai xem?
Ngồi trong xe khoảng hơn mười phút, cuối cùng Đàm Úc cũng chịu hết nổi.
Cậu quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, vừa khéo nhìn thấy Từ Thịnh xách cái loa phóng thanh đi ngang.
“Thầy Quý cứ hóa trang tiếp nhé, tôi đi tìm đạo diễn hỏi thêm kịch bản.” Nói xong, cậu lập tức mở cửa, nhảy phắt xuống xe.
Qua ô cửa kính, Quý Ngôn nhìn theo bóng lưng Đàm Úc chạy xa, buồn bã cụp mắt xuống... thậm chí cậu còn không chủ độn nói với anh một câu nào.
Thoát khỏi nơi âm khí ngút trời kia, Đàm Úc thở ra một hơi nặng nề, kéo cổ áo quạt quạt: “Mẹ ơi, ngột ngạt đến mức đổ mồ hôi luôn rồi, không biết còn tưởng tôi nợ anh ta tiền.”
Dương Lâm cũng không khá khẩm hơn là mấy, áp suất xung quanh người Quý ảnh đế lạnh đến mức làm người ta thở mạnh cũng cảm thấy áp lực.