Hôm nay cảnh quay là trận đấu bóng rổ ở trường học, Đàm Úc diễn vai Tưởng Tắc, Quý Ngôn diễn vai Cố Khởi.
Trong đó, thanh mai trúc mã của Tưởng Tắc là Lâm Tiểu Tịch sẽ mang nước tới cổ vũ.
Tình cảm của Lâm Tiểu Tịch dành cho Tưởng Tắc là chuyện ai ai cũng biết, trái lại, sự yêu thích của Cố Khởi chỉ có thể lặng lẽ chôn sâu trong lòng.
Người đảm nhận vai Lâm Tiểu Tịch là nữ diễn viên Tống Thiên Huệ, năm ngoái hai bộ phim cô đóng đều nhận được phản hồi rất tốt.
Lâm Tiểu Tịch là nhân vật nữ có đất diễn nhiều nhất trong phim, ngoài mẹ của Tưởng Tắc.
Cô không chỉ là thanh mai của Tưởng Tắc mà còn là người bạn duy nhất liên lạc với cậu ta trong những năm tháng khốn khó.
Đến cuối cùng, khi Tưởng Tắc và Cố Khởi ở bên nhau, chính cô là người duy nhất nói với bọn họ câu “Thiên trường địa cửu”.
Từ Thịnh cầm loa: “Chỉnh lại tóc của Tưởng Tắc đi, ai lại vừa đánh bóng vừa để tóc mềm mại như thế, tạo hình đâu, xịt ít nước vào.”
Không biết Quý Ngôn đã đứng phía sau Từ Thịnh từ lúc nào, nhìn Đàm Úc đang ôm bóng trên sân trông chẳng khác nào bụng bầu tám tháng: “Cho cậu ấy chơi bóng năm phút, khỏi xịt nước.”
Từ Thịnh quay lại thì Quý Ngôn đã đi mất, anh ta đành cầm loa lên: “Đàm Úc, cậu chơi bóng năm phút đi, tạo hình không cần xịt nước nữa.”
Đàm Úc đã không động tới bóng rổ khá nhiều năm, nhưng kỹ thuật thì không hề tệ.
Một trận bóng nhanh chóng rút ngắn khoảng cách giữa đám con trai. Những diễn viên đóng bạn học của Tưởng Tắc vốn chưa từng nói chuyện với cậu, vậy mà chỉ sau năm phút chơi cùng nhau, đã thân thiết như quen biết mấy tháng trời.
Thường Khôn huýt sáo: “Chơi hay đấy, còn tưởng cậu không biết đánh chứ.”
Đàm Úc ôm bóng, cố ý thở dốc kịch liệt: “Lúc đi học từng chơi qua.”
Thường Khôn nhướng mày, lúc cậu ta đi học chưa thấy thằng ngốc nào vừa lên sân đã có thể lăn lộn như thế.
Quả đúng như Quý Ngôn nói, mỗi khi có bóng, Đàm Úc giống như cái lò xo nhỏ, chạy nhảy khắp sân. Chỉ chưa đến năm phút, tóc mái của cậu đã ướt mồ hôi, dính chặt vào trán.
Từ Thịnh liếc nhìn Quý Ngôn một cái.
Đến cả chuyện người ta mấy phút đổ mồ hôi mà cũng biết, còn bảo không quen nhau, lừa ai đấy?
Anh ta cầm loa hét: “Người không liên quan ra ngoài, các vị trí chuẩn bị!”
“Danh nghĩa tình yêu... cảnh một, máy một, action!”
Tưởng Tắc ghi điểm, Lâm Tiểu Tịch mang theo lon coca và một chai nước khoáng bước tới.
Mọi người xung quanh đều biết rõ cô mang cho ai, lập tức đồng loạt trêu chọc.
Tưởng Tắc không hề bận tâm, thoải mái nhận lấy lon coca từ tay Lâm Tiểu Tịch sau đó tu một ngụm.
Từ Thịnh ngồi trước màn hình giám sát, liên tục gật đầu.
Thằng nhóc Đàm Úc này đúng là trong ống kính thì như biến thành người khác, cái vẻ mặt “có người đưa nước, các cậu không có thèm chết chưa” kia, nhìn thôi đã thấy ngứa tay rồi.
Lâm Tiểu Tịch: “Cậu bảo tớ mua nước khoáng làm gì, cậu đâu có uống?”
“Tôi không uống, nhưng có người uống.” Tưởng Tắc giơ chai nước khoáng, gọi: “Anh Khởi.”
Chai nước khoáng bay qua khung hình, bên ngoài ống kính Quý Ngôn suýt chút nữa không bắt kịp.
Nụ cười của Đàm Úc rực rỡ đến mức chói mắt, tiếng “anh Khởi” gọi nghe cũng ngọt ngào đến kỳ lạ.