Bạn Trai Cũ Tìm Tới Cửa Rồi!!!

Chương 30

Trước Sau

break

“Cắt!” Từ Thịnh hô dừng: “Thiên Huệ, biểu cảm chưa đúng, lúc cô bước tới bước chân phải mạnh mẽ hơn. Lâm Tiểu Tịch không phải kiểu tiểu thư nhu mì, cô phải phóng khoáng lên.”

Tống Thiên Huệ vốn là cô gái dịu dàng, bèn gật đầu: “Tôi biết rồi, đạo diễn.”

Lâm Tiểu Tịch có thể ngang nhiên bày tỏ tình cảm trước mặt mọi người, chính là nhờ tính cách hào sảng của cô.

Nhưng Tống Thiên Huệ chưa từng diễn loại vai này, cho nên bị Từ Thịnh liên tục hô “cắt” ba lần.

Trên gương mặt của Tống Thiên Huệ bắt đầu lộ vẻ khó xử. Ngay cả Đàm Úc cũng nhìn ra sự gượng gạo của cô.

Quả nhiên, Từ Thịnh nhảy dựng lên: “Cắt! Tống Thiên Huệ, cô bị sao thế hả?”

Đàm Úc thấy Tống Thiên Huệ cúi đầu, lập tức ghé lại nói nhỏ: “Lát nữa cô ném lon coca cho tôi.”

Cậu làm động tác hất tay.

Tống Thiên Huệ thoáng do dự, đạo diễn đâu có chỉ bảo như vậy. Nhưng khi chạm vào ánh mắt của Đàm Úc, tim cô bất chợt loạn nhịp, không hiểu sao lại nói: “Nhỡ cậu không bắt được thì sao?”

Đàm Úc cười nói: “Không bắt được thì đạo diễn Từ hô ‘cắt’ cũng là cắt tôi rồi.”

Nụ cười ấy thực sự rất phạm quy, làm Tống Thiên Huệ đỏ cả mặt: “Được, tôi thử xem.”

Đứng sau ống kính, từ đầu đến cuối không hề lọt vào khung hình nhưng lại nhận nước khoáng mấy lần, Quý Ngôn nhìn thấy Đàm Úc cười đến mức vai run rẩy với nữ diễn viên kia, ánh mắt tối hẳn lại.

Cười cái c** ấy, nhìn mà bực mình!

Tống Thiên Huệ làm theo lời của Đàm Úc, lúc còn cách mấy bước thì ném chai coca qua, Đàm Úc nhân cơ hội làm bộ ngầu, đưa tay chụp gọn lấy chai nước, vặn nắp ra, một tiếng “bụp” do áp lực khí ga.

Cậu ngửa đầu, mồ hôi dọc theo gò má chảy xuống cổ, sau đó bị yết hầu nhúc nhích đẩy luôn giọt mồ hôi kia trượt vào trong cổ áo.

Ống kính lia đặc tả góc nghiêng đầy mồ hôi của Đàm Úc, không hiểu sao lại lộ ra mấy phần gợi cảm.

Từ Thịnh khẽ buột miệng nói: “Đệt, quá đã.”

Thường Khôn cùng mấy diễn viên vừa chơi bóng với Đàm Úc đứng bên cạnh nhìn, cứ cảm thấy có gì đó sai sai, Đàm Úc diễn giỏi như vậy à?

Trong phim với ngoài đời, cảm xúc trái ngược thế này, không phải có hơi... đa nhân cách sao?

“Qua!” Từ Thịnh không phí phạm cảm xúc của diễn viên, dứt khoát hô: “Chuẩn bị cảnh tiếp theo, Cố Khởi.”

Cảnh tiếp là Cố Khởi cầm chai nước khoáng mà Tưởng Tề ném cho, đi tới nhét lại vào tay Tưởng Tề, sau đó cầm chai coca mà Tưởng Tề uống dở, ngửa đầu tu hết sạch.

Tưởng Tề không tức mà lại cười: “Cậu uống hết rồi, tôi uống cái gì?”

Cố Khởi nhìn về phía Lâm Tiểu Tịch đang đứng đối diện, bóp bẹp chai nhựa trong tay, cụp mắt nhìn sang Tưởng Tề, đầu lưỡi lướt qua môi dưới tựa như đang hồi tưởng lại mùi vị gì đó: “Tôi mua cho cậu.”

Nếu không phải đạo diễn Từ kêu “qua” quá nhanh, Đàm Úc chắc chắn sẽ vì ngây người mà làm hỏng cảnh này.

Cậu vốn tưởng vừa rồi mình đã đủ làm dáng rồi, ai ngờ vị Quý ảnh đế này còn chơi trội hơn.

So không lại, so không lại!

Còn liếm môi!

Không biết còn tưởng anh đang quyến rũ người ta đấy!

Từ Thịnh vỗ đùi một cái “bốp”, cực kỳ hài lòng: “Quả nhiên không hổ là Quý đại ảnh đế, liếm môi thôi mà cũng gợi cảm như vậy. Tiểu Đàm, cậu cũng không tệ đâu, mồ hôi chảy nhìn con mẹ nó quá sexy, hai người đúng là tuyệt phối. Tôi bắt đầu mong chờ cảnh giường chiếu của hai người rồi đấy.”

Đàm Úc thật sự rất muốn giải thích, mồ hôi chảy không phải cậu muốn!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương