Còn cảnh giường chiếu, thôi đừng kỳ vọng nữa!
Quý Ngôn “ồ” một tiếng, nhìn sang Đàm Úc: “Tôi cũng rất mong chờ.”
Đàm Úc: “..."
...
Quý Ngôn bị lôi đi quay bù mấy cảnh vừa rồi, Đàm Úc ôm giấc mộng vĩ đại “học hỏi ảnh đế, may ra có ngày thành ảnh đế đời tiếp theo”, đứng bên cạnh nhìn.
Tống Thiên Huệ đi tới: “Thầy Đàm, vừa rồi cảm ơn cậu.”
Đàm Úc nghe cách gọi “thầy Đàm” này cực kỳ không quen, nghe giống như đang châm chọc người ta, cậu lập tức dịch sang một bên.
“Không cần cảm ơn.”
Tống Thiên Huệ vẫn đứng bên cạnh cậu không đi.
Đàm Úc không thích đứng quá gần người khác, cậu không tiếp xúc thì tin đồn cũng mọc như cỏ, hết đợt này đến đợt khác, cậu thật sự không rảnh mà tự đi tìm phiền toái.
Người ta không đi thì cậu phải đi.
Ai ngờ Tống Thiên Huệ lại bám theo: “Thầy Đàm, mấy cảnh sau tôi không tìm được cảm giác, cậu có thể xem thử giúp tôi được không?”
Người trước đây bám lấy cậu cuối cùng đã làm gì ấy nhỉ?
À, bày trò scandal, nói cậu bắt cá hai tay.
Trước kia cậu chỉ bị gọi là “hải vương”, sau đó nhờ chuyện đó mà may mắn thăng cấp thành “hải vương cặn bã”.
Đàm Úc bỗng nhiên cảm thấy không vui: “Kinh nghiệm diễn xuất của tôi còn không bằng cô, cô chắc chứ?”
Tống Thiên Huệ bị mấy lời nói lạnh tanh này làm ngẩn ra: “... Là vì mấy cảnh đó đều là đối diễn với cậu.”
Cảm thấy có lẽ mình đã làm phiền cậu nên cô vội vã nói thêm: “Cậu bận thì thôi, tôi tự nghiên cứu cũng được.”
Trong lúc đang quay bù, Quý Ngôn thấy Đàm Úc đi cùng Tống Thiên Huệ, trong lòng không hiểu sao lại khó chịu.
Quay xong vài cảnh, Từ Thịnh vừa hô “qua”, anh còn không thèm xem lại, đi thẳng ra ngoài sân bóng.
Trương Hi thấy thế cũng vội vã chạy theo.
Xe chở thiết bị quay đỗ ở cổng trường, thùng xe khá cao, che được một khoảng bóng râm.
Đàm Úc và Tống Thiên Huệ ngồi đó, đầu sát đầu xem kịch bản, xung quanh là công nhân hậu trường đi qua đi lại, quản lý của Đàm Úc thì đứng ngay bên cạnh chơi điện thoại.
Thế mà Quý Ngôn vẫn cảm thấy khó chịu.
... Quá gần rồi.
Anh bước tới vài bước, lập tức nhìn thấy phía sau xe chở hàng có một người phụ nữ đang trốn ở đó, điện thoại chĩa về phía Đàm Úc và Tống Thiên Huệ, sáng bóng.
Quý Ngôn nhíu mày, giơ máy chụp một tấm, sau đó ném điện thoại cho Trương Hi: “Gửi cho Lương Nam.”
Trương Hi nhìn ảnh, không hiểu tại sao phải gửi cho Lương Nam, không phải nên gửi cho Đàm Úc sao?
Trương Hi gửi đi, Lương Nam trả lời một cái: [?]
Trương Hi gõ chữ: [Anh Ngôn bảo gửi cho chị.]
Vừa ngẩng đầu lên, đã thấy ông chủ nhà mình như ăn cướp túm chặt tay Đàm Úc trực tiếp kéo đi.
Cô ngây người, điện thoại bỗng nhiên reo lên, nhìn thấy là Lương Nam gọi tới, cô vừa bắt máy vừa chạy theo: “Chị Nam, hỏng rồi, anh Ngôn kéo Đàm Úc đi mất rồi!”
Đàm Úc bị lôi đi một đoạn khá xa mà vẫn ngơ ngác, cậu nhìn ra được Quý Ngôn đang rất tức giận, cực kỳ tức giận, nhưng anh tức giận cái gì?
“Thầy Quý, anh định kéo tôi đi đâu?”
Quý Ngôn chẳng nói chẳng rằng, lôi cậu tới trước xe bảo mẫu, kéo cửa xe ra, đẩy người vào trong.
“Thầy Quý, có gì thì từ từ nói.” Dương Lâm cũng choáng váng rồi, cái vị ảnh đế này bị gì thế, vừa rồi thì mặt lạnh, bây giờ thì định động tay động chân luôn hả?
Dương Lâm hoảng hốt cực độ, lỡ mà Đàm Úc không kiềm chế nổi đánh trả thì phải bồi thường bao nhiêu đây?