Quý Ngôn chống tay lên cửa xe đang mở, không cho Đàm Úc bước xuống, quay đầu trừng Dương Lâm: “Anh làm quản lý kiểu đó đấy à?”
Dương Lâm: “?”
Bị anh lườm cho một phát, Dương Lâm lập tức chùn bước, đứng chết trân không dám tiến lên nữa.
Đàm Úc thấy Dương Lâm dừng lại thì đáy lòng lạnh ngắt, trong bụng rủa thầm mười tám đời tổ tông nhà Dương Lâm.
Mẹ nó, quản lý gì thế hả, chăm sóc ông đây kiểu này à? Thấy nguy hiểm là lập tức co vòi?
Quý Ngôn lên xe, một tiếng “rầm” vang lên, anh đóng cửa lại, ngăn cách hết tầm mắt của Đàm Úc với bên ngoài.
Đàm Úc nhắm mắt, người run lên một cái.
Định làm gì thế, bắt cóc hay giết người diệt khẩu?
Trong xe chỉ có hai người, cậu nghe rõ ràng tiếng thở gấp dồn dập của Quý Ngôn... ừm thì, rốt cuộc sống hay chết cũng cho tôi câu trả lời đi chứ, tôi có đắc tội gì với anh đâu, đúng không?
Đàm Úc thử mở miệng: “Thầy Qu..."
Quý Ngôn đấm mạnh một phát xuống lưng ghế sau lưng của Đàm Úc, tay kia kẹp lấy cổ cậu, gầm lên: “Mẹ nó cậu có thể bớt cái trò dụ dỗ người khác được không?”
Đàm Úc cứ tưởng cú đấm kia là nhắm thẳng vào mặt mình, theo phản xạ nhắm chặt mắt co người lại, nghe thấy câu đó thì lại bỗng nhiên mở to mắt.
“... Không phải, tôi dụ dỗ ai?”
Quý Ngôn bực bội bóp chặt cằm của cậu: “Cậu nói xem? Ở sân bóng cậu nói cái gì với cô ta mà vui vẻ như thế? Hả? Vừa rồi lại đang làm gì? Đàm Úc, có phải tôi nuông chiều cậu quá rồi không?”
Rõ ràng biết bản thân có nhiều tin đồn, rõ ràng biết có thể bị chụp lén, đi tìm Từ Thịnh thì còn dè dặt, đến khi ở cạnh nữ diễn viên thì dám ngồi sát như vậy!
Cậu có não không hả?!
Đàm Úc: “?”
Má, để người khác nghe thấy thì tôi sống nổi nữa không!
Cằm bị bóp đau đến mức tê dại, bình thường với tính tình của cậu thì đã sớm hất người ta ra rồi.
Tên này chắc chắn có bệnh, dọa người ta chết khiếp.
Đàm Úc nhịn đau, cố nói lý: “Thầy Quý, anh có hiểu lầm gì không?”
Cậu thật sự không chắc cằm mình còn chịu nổi bao lâu nữa, chắc sắp vỡ vụn ra luôn rồi, đây không phải muốn giết người mà là muốn hủy dung của cậu, dùng sức thế kia.
Gương mặt đẹp của ông đây đâu phải muốn phá là phá!
Đàm Úc vừa định giãy giụa, nhưng tay nâng lên đã bị ấn chặt vào lưng ghế.
Má nó!
“Thầy Quý?” Quý Ngôn giam chặt cổ tay cậu, lại nâng cằm cậu lên ép cậu phải ngẩng đầu: “Xưng hô xa lạ thế làm gì, Đàm Úc, tôi không ngờ có một ngày cậu sẽ gọi tôi như vậy. Sao? Cậu nghĩ gọi như thế thì mọi chuyện trước kia coi như chưa từng xảy ra à?”
“... Trước kia?”
Trước kia mà có ai dám bóp cằm cậu kiểu này, cậu đảm bảo đánh cho má nó không nhận ra luôn!
Đàm Úc thực sự bị anh bóp rất đau, cố vặn mạnh cổ tay, ai ngờ Quý Ngôn lại càng siết chặt hơn, còn dùng đầu gối ép mở chân cậu ra.
Đàm Úc liếc xuống tư thế của hai người, trong lòng thầm chửi.
Má nó, cái tình huống gì vậy!
“Anh đang nói cái gì tôi nghe không hiểu, có khi nào anh nhận nhầm người rồi không?”
Quý Ngôn cười lạnh: “Tôi nhận nhầm người? Cậu nghĩ ai cũng như cậu chắc? Muốn đi là đi, muốn quên là quên!”
Đàm Úc hoàn toàn ngơ ngác, cậu là một diễn viên tuyến mười tám vô danh, lấy đâu ra “trước kia” với vị ảnh đế này?
Tên này điên như thế, nếu cậu từng gặp thì chắc chắn đã khắc sâu ấn tượng rồi.