Quý Ngôn buông lỏng tay ra, ngón tay lướt qua vành tai cậu, đặt ra sau gáy: “Có lẽ mấy hôm nay tôi không nên mặc kệ cậu, lẽ ra ngay lần đầu gặp ở sân bay tôi phải chặn cậu trong nhà vệ sinh, sau đó nói với cậu một câu: ‘Lâu rồi không gặp, bạn trai cũ.’”
Đàm Úc: “?”
Cửa xe mở ra, vang lên một tiếng “xoạch”, ba chữ “bạn trai cũ” của Quý Ngôn làm Trương Hi và Dương Lâm đứng ngoài cửa đều sững sờ.
Trương Hi: “...”
Dương Lâm: “...”
Đệt, tôi vừa nghe thấy cái gì thế?
Đàm Úc vẫn còn ngây ngốc trong bi kịch “bị hủy sạch thanh danh”, chẳng lẽ đây là thủ đoạn mới của Đàm Hi?
Muốn cậu chết không chỗ chôn?
Cửa xe là do Lương Nam bảo Trương Hi mở, nhưng không ai nghĩ bên trong lại là cảnh tượng này...
Quý ảnh đế đè Đàm Úc xuống ghế, một tay vòng qua đầu, một tay ép chặt cổ tay, còn cái chân thì...
“Vãi, vãi chưởng!” Đầu dây bên kia, dù không nhìn thấy, Lương Nam vẫn hưng phấn hét lên: “Bạn trai cũ? Quý Ngôn giỏi lắm, có chí khí! Cuối cùng cũng chịu cho tôi có việc làm rồi. Cứ yên tâm, chị đây sẽ lập tức liên hệ bộ phận PR chuẩn bị, tuyệt đối không làm lỡ chuyện tái hợp của cậu đâu...”
Lời còn dang dở thì Quý Ngôn đã bất ngờ mở cửa xuống xe, mang theo cả điện thoại đi mất, không hề ngoái đầu lại.
Trương Hi ngơ ngác, Dương Lâm đần thối mặt, Đàm Úc cũng hóa đá.
Bạn trai cũ?
Cậu lấy đâu ra bạn trai cũ!
Vị ảnh đế bệnh hoạn này đáng sợ quá dí, bây giờ tôi hủy hợp đồng về nhà còn kịp không?
Đàm Úc ôm cằm rên lên một tiếng, liếc nhìn Trương Hi đang đứng bên ngoài, Trương Hi cũng nhìn cậu, chỉ là ánh mắt kia thật sự khó mà có thể diễn tả bằng ngôn ngữ loài người.
Đàm Úc lắc đầu: “... Tôi không có, tôi không phải, tôi thật sự không liên quan gì tới anh ta. Tôi độc thân suốt hai mươi bốn năm, chỉ từng nắm tay một người hồi cấp ba thôi.”
Trương Hi ngây ngẩn gật đầu: “Tôi tin.”
Trên đời này chắc chắn không có âm thanh nào tuyệt vời hơn hai chữ “Tôi tin” này nữa.
Đàm Úc như gặp tri kỷ, cảm động muốn khóc: “Cảm ơn đã tin tôi.”
Vừa rồi Trương Hi quá sốc, nhưng nghĩ kỹ thì đúng là không thể có khả năng đó, cô nói: “Tôi theo bên cạnh anh Ngôn hơn ba năm rồi, chưa bao giờ nhìn thấy cậu.”
Có nhân chứng, tuyệt vời quá!
Đàm Úc là một tiểu minh tinh tốt bụng, vừa mở miệng đã khuyên nhủ: “Thầy Quý nhà cô có phải từng bị tổn thương gì không, đây là bệnh, không thể né tránh chữa trị đâu.”
Cậu lau mồ hôi lạnh trên trán: “May mà là tôi, chứ mà gặp phải người nóng tính thì đánh nhau luôn rồi. Ai đời lại bóp cằm người ta như thế, cằm của tôi suýt nứt luôn rồi.”
Trương Hi nhìn qua cằm cậu, quả nhiên đã bầm tím, trong khi cậu còn phải quay phim.
Ông chủ của cô xuống tay cũng quá bừa bãi rồi, may mà không phải bạn trai cũ gì đó, nếu không còn có thể mong tái hợp sao?
Tan nát hết đi!
“Đi thôi đi thôi.” Đàm Úc bước xuống xe, miệng còn lẩm bẩm: “Trời đất ơi, quay phim mà không ai báo trước còn có nguy hiểm đến tính mạng. Đột nhiên biến thành bạn trai cũ của người khác, đúng là máu chó mà!”
“..." Trương Hi nhìn Đàm Úc đột nhiên lắm lời.
“À đúng rồi.” Trương Hi lấy điện thoại ra: “Cậu xem cái này.”
Cô cũng phục mình thật, vào giây phút ngàn cân treo sợi tóc vẫn kịp chụp lại gửi một bản sao lưu sang máy mình: “Người chụp lén hình như là trợ lý của Tống Thiên Huệ.”