Bạn Trai Cũ Tìm Tới Cửa Rồi!!!

Chương 34

Trước Sau

break

Đàm Úc nhìn ảnh, khẽ nhíu mày, không nói nhiều: “Cảm ơn cô.”

“Không cần cảm ơn.” Trương Hi đáp: “Ảnh là anh Ngôn chụp đấy.”

Hiện tại, Đàm Úc nghe thấy tên Quý Ngôn là có chút ám ảnh tâm lý: “Ồ, vậy thì cảm ơn anh ấy, tôi không cảm ơn trực tiếp đâu, tôi sợ làm bệnh tình của anh ấy nặng thêm.”

Trương Hi: “..."

Cậu đây coi ông chủ nhà mình bị thần kinh thật rồi.

Trương Hi liếc nhìn cái cằm của Đàm Úc, cũng khó trách người ta, ai vô duyên vô cớ chịu phải tai ương thế này cũng sẽ coi đối phương như đồ thần kinh cả thôi.

Đàm Úc quay lại phim trường, vừa hay gặp Từ Thịnh đang tìm cậu: “Tiểu Đàm... ể, cằm của cậu làm sao thế?”

Đàm Úc sờ sờ cằm mình: “Không sao, đụng phải tường thôi.”

“Ây da.” Từ Thịnh nhìn kỹ: “Cậu đụng kiểu gì mà bầm tím thế này.”

Đàm Úc nghĩ lúc nãy tâm trạng của Quý Ngôn tệ như vậy, chắc chắn lát nữa sẽ không quay nổi, mà cậu cũng không muốn mang cái cằm bầm tím này ra đối diễn với đối phương.

Nào ngờ, còn chưa kịp dặm phấn xong, Quý Ngôn đã quay lại rồi, mà còn trông như không có chuyện gì cả.

Thật là tức chết đi được mà!

Cằm của tôi đã thế này rồi, ít nhiều gì anh cũng phải áy náy một chút chứ!

Từ Thịnh gọi Đàm Úc lại, Đàm Úc cố tình vòng qua, đứng ở phía bên kia tránh Quý Ngôn.

Từ Thịnh nói: “Lát nữa cảnh này hai người cứ thoải mái chơi đi.”

Đàm Úc nghĩ, ông nội ơi, không phải ngài đang làm khó con nít sao, tình hình đã thế này rồi, suýt chút nữa đã gây ra mạng người luôn rồi mà còn kêu thoải mái chơi?

Mặt mày Đàm Úc u ám: “Chơi kiểu gì?”

Từ Thịnh nói: “Giống như bạn trai chơi với nhau, đùa giỡn thôi, hai người tự bàn bạc đi.”

Đàm Úc lầm bầm: “Có phải bóp cổ không?”

Quý Ngôn: “...”

Từ Thịnh cười: “Bóp cổ làm gì? Có ai chơi kiểu đấy không?”

Trong lòng Đàm Úc thầm hỏi thế có phải bóp cằm không?

Quý Ngôn nhìn Đàm Úc, bàn tay giấu trong túi quần khẽ vuốt lên đốt ngón tay trỏ.

Lúc nãy anh ra tay quá nặng, dù đã dặm phấn mà vẫn nhìn thấy vết bầm mờ mờ trên cằm cậu.

Anh rất muốn nói một tiếng xin lỗi với Đàm Úc, nhưng lại không thể mở miệng.

So với những gì anh đã làm, anh vẫn cảm thấy lỗi là do Đàm Úc trước.

Cậu sai ở chỗ không từ mà biệt.

Sai ở chỗ bặt vô âm tín.

Sai ở chỗ scandal đầy trời.

Rõ ràng ngay từ đầu là cậu chủ động trêu chọc anh, bây giờ anh chỉ có thể một mình tức giận, còn cậu lại không hề hay biết.

Thế này thì quá bất công.

...

Trên sân bóng rổ, Đàm Úc vừa thấy đạo diễn đi khỏi thì lập tức lùi lại một bước, suýt chút nữa lùi ra khỏi khung hình.

Quý Ngôn: “Lại đây.”

Đàm Úc giống như con mèo xù lông, toàn thân đầy cảnh giác: “Tôi không.”

Quý Ngôn đưa tay định kéo cậu, Đàm Úc lập tức bật nhảy tránh đi: “Anh mà động tay động chân nữa thì tôi không khách khí đâu!”

Bàn tay của Quý Ngôn lơ lửng giữa hai người, hồi lâu sau mới thả xuống: “Chuyện của chúng ta để sau rồi nói, quay phim trước đã.”

Đàm Úc không phải người vô trách nhiệm với công việc, trời thì nóng, nhân viên đoàn phim lại nhiều, cậu không muốn vì mình mà bắt mọi người chịu khổ.

“Được, quay trước đã.” Đàm Úc nói: “Nhưng mà giữa chúng ta không có chuyện gì hết, chắc chắn anh nhận nhầm người rồi. Chuyện hôm nay coi như tôi xui xẻo, tôi sẽ không tính toán với anh đâu.”

Quý Ngôn lại rất mong cậu tính toán.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương