Cút cút cút: [Đầu óc của lầu trên cũng độc đáo thiệt đấy, con mẹ nó 0.5 hahahaha.]
Antifan của bạch tuộc Đàm Úc: [Quả nhiên không hổ là Đàm Úc, nghệ sĩ chuyên dựa vào scandal để nổi tiếng, quá đỉnh!]
Linh linh quải: [Không hiểu thì hỏi, dựa scandal nổi tiếng mà gọi là "nghệ sĩ" hả?]
Có lẽ lần này scandal nổ ra cách lần trước quá ngắn, cộng thêm lực chiến đấu của fan Tống Thiên Huệ và Phỉ Nhiên không mạnh, nhìn một loạt bình luận thì hơn phân nửa đều là anti của Đàm Úc đang nhảy nhót, mà anti của cậu đã quen coi chuyện “cắm sừng” này như cơm bữa từ lâu.
Đàm Úc liếc nhìn Dương Lâm: “Không nghiên cứu tôi nữa hả?”
Dương Lâm ôm điện thoại, miệng lặp đi lặp lại một động từ nào đó.
Ban ngày anh ta đã xem bức ảnh trong điện thoại của Trương Hi, chính vì đã xem nên không để tâm, nhưng bức hình trên mạng này thì khác quá xa!
Trong ảnh chỉ còn Đàm Úc và Tống Thiên Huệ, tất cả những người xung quanh đều bị cắt đi, ngay cả Dương Lâm vốn đứng bên cạnh Đàm Úc lúc đó cũng biến mất khỏi khung hình.
Từ góc chụp mà nói hai người đầu tựa đầu rất thân mật, ngay cả chuyện xem kịch bản cùng nhau cũng bị biến thành cảnh tượng mập mờ khó tả.
Dương Lâm nhíu mày: “Chuyện này phải để đạo diễn Từ biết.”
Đàm Úc thì cảm thấy không cần thiết, bức ảnh này vốn không hề để lộ thông tin đoàn phim, nhìn một cái là biết đang nhắm vào cậu.
Điện thoại rung lên một cái, là tin nhắn từ số lạ.
[Chuyện trên Weibo đạo diễn Từ sẽ xử lý.]
Đàm Úc ngẩn người: [Ai vậy?]
Đợi rất lâu, đối phương gửi lại hai chữ: [Đoán xem.]
Đàm Úc: “..."
Cậu cũng đại khái đoán được là ai, nhưng không xác nhận, nhỡ không phải thì lại hóa ra tự mình đa tình.
Hơn nữa chuyện này vốn dĩ cậu cũng không định quann tâm, đã nhiều phốt như vậy rồi thì thêm một cái nữa cũng chẳng ngứa ngáy gì, kệ đi.
Dương Lâm gọi về công ty, định để công ty ra mặt nhưng kết quả vẫn như cũ, hoàn toàn không có ai quan tâm chuyện của Đàm Úc.
Anh ta tức đến mức chửi thẳng vào điện thoại: “Mấy người cứ chờ đi, đợi Đàm Úc nổi rồi, đến lúc đó mấy người muốn nịnh cũng nịnh không nổi!”
Đàm Úc nhướng mày: “Dữ vậy? Mắng thẳng luôn?”
Dương Lâm tức phồng má ngồi trên bệ cửa sổ: “Tôi cúp máy rồi mới mắng.”
“...” Đàm Úc chậc lưỡi một cái: “Uổng công tôi vừa mới coi trọng anh một giây.”
Dương Lâm còn cách nào khác nữa chứ, đời là vậy, có giá trị thì công ty mới lo, không thì chỉ biết nằm yên cho người ta giẫm.
Đàm Úc vốn ít đến công ty, không biết hai năm nay Dương Lâm đã chắn giúp cậu bao nhiêu chuyện.
Một nghệ sĩ không có danh tiếng, lúc nào công ty cũng nghĩ cách tận dụng cho triệt để.
Cộng thêm gương mặt của Đàm Úc lại quá đẹp, bao nhiêu tâm tư bẩn thỉu đều bị Dương Lâm âm thầm chặn lại, đắc tội với cả lãnh đạo công ty, cậu còn được thích nổi mới lạ.
Dương Lâm cứ tưởng Đàm Úc được đóng phim của đạo diễn Từ thì ít nhiều gì công ty cũng sẽ coi trọng, nhưng kết quả vẫn như cũ.
“Bình tĩnh đi.” Đàm Úc ném điện thoại cho anh ta.
Dương Lâm nhìn tin nhắn trên màn hình: “Ai vậy?”
Đàm Úc nhướng cằm: “Không phải trên đó có ghi đó sao, bảo anh đoán.”
“Đoán cái cục cứt!” Dương Lâm nhìn chằm chằm Đàm Úc, cậu dám đưa điện thoại cho anh ta xem thì chắc chắn đã đoán ra người gửi.
Đàm Úc nói: “Tôi đoán là vị hàng xóm kia.”
“Hàng xóm?”
Hàng xóm chính là Quý ảnh đế, Quý ảnh đế mà lại gửi tin như thế này cho cậu?