Bạn Trai Cũ Tìm Tới Cửa Rồi!!!

Chương 39

Trước Sau

break

Dương Lâm bỗng nhiên nhớ đến chuyện đã làm mình bứt rứt cả ngày hôm nay, bèn đứng phắt dậy: “Rốt cuộc cậu với Quý Ngôn là quan hệ gì? Con mẹ nó đừng có nói là không có, ông đây không tin!”

“Thật ra tôi cũng không tin.” Đàm Úc sờ vào chiếc cằm đang bầm tím: “Hôm đó anh ta bóp tôi như thế, tôi cũng tưởng không chừng hai chúng tôi từng có gì đó, nhưng tôi vắt nát óc ra cũng không nhớ nổi. Hay là tôi từng mất trí nhớ? Anh nghĩ giúp tôi thử coi, mấy năm nay chuyện của tôi anh còn rõ hơn tôi mà.”

Dương Lâm bị Đàm Úc tống ra khỏi phòng rồi mà vẫn không nghĩ ra chuyện này là từ khi nào.

Ba năm nay Đàm Úc hầu như đều ở trong tầm mắt anh ta, không có khả năng hẹn hò sau lưng anh ta được.

Anh ta bực bội gãi gãi đầu.

Phòng của Dương Lâm ở tầng hai, anh ta vừa đi xuống thì thang máy mở ra, nhìn thấy Tống Thiên Huệ vừa khóc vừa từ phòng đạo diễn Từ đi ra, cúi đầu vừa lau nước mắt vừa đi về cuối hành lang.

Dương Lâm nghĩ nghĩ sau đó quyết định vẫn đi tìm đạo diễn Từ, nếu không chờ đối phương chủ động đi tìm Đàm Úc nói chuyện thì không hay lắm.

Anh ta đi tới cửa phòng của Từ Thịnh, vừa định gõ cửa thì cửa đã mở, người đứng bên trong là Quý Ngôn, làm Dương Lâm ngẩn ra: “Thầy Quý?”

Quý Ngôn gật đầu: “Anh tới tìm đạo diễn Từ?”

“Ừm.” Dương Lâm có hơi muốn hỏi tin nhắn kia có phải dó anh gửi cho Đàm Úc không, nhưng lại sợ lỡ như không phải.

Quý Ngôn tựa như nhìn thấu được suy nghĩ của anh ta: “Tin nhắn là tôi gửi.”

“... Hả?”

Thấy anh ta ngạc nhiên, Quý Ngôn hỏi: “Cậu ấy không đoán ra sao?”

Dương Lâm ngẩn người gật đầu: “... Đoán ra rồi.”

Đoán ra thì đoán ra, nhưng có ai rảnh đến mức gửi tin nhắn xong lại bảo người ta đoán không?

Mấu chốt là một người thật sự đoán, người kia còn chạy tới xác nhận.

Nghe anh ta nói Đàm Úc đoán ra, trên mặt Quý Ngôn hiện ra một nụ cười nhạt thỏa mãn.

Đừng nói đâu xa, bình thường Quý ảnh đế trông khí thế ngút trời nhưng vừa cười cái thôi lại đáng yêu không chịu nổi, dáng vẻ hệt như lúc Đàm Úc giả ngu trước mặt mọi người.

Dương Lâm nghĩ nghĩ, vẫn quyết định hỏi một câu, nếu không thì chắc chắn tối nay anh ta khỏi ngủ nữa: “Thầy Quý, tôi có thể hỏi cậu một chuyện không?”

Hôm nay Quý Ngôn hiếm khi dễ nói chuyện như vậy: “Ừm.”

Dương Lâm cắn răng: “Cậu với Đàm Úc thật sự từng ở bên nhau à?”

Quý Ngôn nhìn anh ta, hồi lâu sau mới khẽ gật đầu: “Ừm.”

Cái gật đầu này làm tim Dương Lâm run lên... má nó, vậy là thật sự từng ở bên nhau rồi! Từ bao giờ vậy?!

Dương Lâm lắp bắp: “Nhưng, nhưng Đàm Úc nói với tôi là không có mà, cậu ấy không thể lừa tôi được.”

Nụ cười trên mặt Quý Ngôn nhạt đi, trông như một chú chó nhỏ bị chủ nhân vứt bỏ, nếu cảm giác ấy có thể hóa thành thực thể thì chắc chắn trên đầu anh đã mọc hai cái tai chó cụp xuống rồi: “Anh có thể để cậu ấy nghĩ kỹ lại xem.”

Lúc rời đi, Quý Ngôn bảo Dương Lâm không cần vào tìm đạo diễn Từ nữa, chuyện này ngày mai sẽ có cách giải quyết.

Dù không hiểu câu này có ý gì, nhưng tim và thân đều mệt mỏi, Dương Lâm vẫn gật đầu sau đó quay về phòng mình.

Ban đầu anh ta còn nghĩ nếu không hỏi rõ quan hệ giữa Quý Ngôn và Đàm Úc thì tối nay chắc chắn không ngủ được, ai ngờ hỏi xong lại càng không ngủ nổi!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương