“Anh… anh định làm gì vậy?” Bị hành động bất ngờ của Mục Lăng Phong dọa đến giật mình, Vân Cẩm khẽ kêu lên.
Trước ánh mắt căng thẳng của cô, Mục Lăng Phong chỉ khẽ cong môi cười, rồi bất ngờ đẩy nhẹ. Nhân lúc cô còn chưa kịp phản ứng, anh đã sải bước đi thẳng vào trong nhà.
Vân Cẩm liền theo sau anh vào.
Thấy anh ngồi tựa lưng vào sofa, Vân Cẩm hít sâu một hơi cố nén cảm xúc cho bình tĩnh lại rồi mới mở miệng: “Mục tổng, muộn rồi, anh nên về nhà thôi.”
“Về nhà? Chẳng lẽ đây không phải là nhà của tôi?” Anh nghiêng mắt nhìn cô, hỏi ngược lại.
Câu nói đó khiến Vân Cẩm lập tức ý thức được một sự thật - đúng vậy, nơi này vốn là nhà của anh, còn người nên rời đi… là cô.
“Đúng, tôi suýt thì quên mất… đây vốn là nhà của anh. Vậy người nên đi, là tôi.” Nói xong, cô xoay người đi về hướng phòng ngủ.
“Tôi nói muốn cô đi khi nào?” Thấy cô định vào thu dọn hành lý, Mục Lăng Phong vội đứng dậy nhanh chóng bước tới chặn trước mặt cô, truy hỏi.
“Con người quý ở chỗ biết rõ mình là ai. Lời anh vừa nói chẳng phải chính là ý đó sao? Chẳng lẽ nhất định phải đợi anh đuổi thẳng thì tôi mới đi?” Cô nhìn anh, nuốt xuống nỗi tủi thân, giọng hơi châm chọc.
Ngày hôm nay đã khiến cô gần như chạm ngưỡng chịu đựng, cô không dám chắc nếu ở lại thêm liệu mình có bật khóc ngay trước mặt anh không.
“Đừng nghĩ linh tinh. Tôi chưa từng có ý định đuổi cô đi.” Thấy viền mắt cô hơi đỏ, tim Mục Lăng Phong bất giác siết lại vội lên tiếng trấn an.
Không hiểu vì sao, anh chẳng muốn nhìn thấy cô khóc. Mỗi khi thấy cô khóc, anh lại cảm thấy khó chịu.
Cô chỉ lặng lẽ nhìn anh, không đáp.
“Có giấy bút không?” Thấy vậy, anh hỏi.
Dù đây là căn hộ của mình nhưng từ lúc hoàn thiện xong, anh chưa từng ở lại nên chẳng quen thuộc với đồ đạc bên trong.
Chưa rõ anh hỏi làm gì, Vân Cẩm ngẩn người một chút rồi vẫn gật đầu, quay ra phía tủ TV tìm.
Khi trở lại, trên tay cô đã có giấy và bút.
“Để cô yên tâm, tôi sẽ viết giấy bảo đảm ngay tại đây.” Nhận giấy bút từ tay cô, anh nói thẳng ý định.
Giấy bảo đảm? Cứ tưởng mình còn là trẻ con chắc?
Nghe anh nói vậy, Vân Cẩm thầm nghĩ trong lòng. Giấy bảo đảm là thứ ngây ngô chỉ trẻ con mới làm, ai ngờ đường đường là Mục đại tổng tài, vậy mà cũng sẽ làm trò đó.
Trong lúc cô còn đang nghĩ ngợi lung tung, Mục Lăng Phong đã viết xong.
Cô nhận lấy, đọc rõ từng chữ: Giấy bảo đảm - Tôi, Mục Lăng Phong cam đoan: Chỉ cần Vân Cẩm còn làm việc ở Mục thị một ngày, thì sẽ có quyền sử dụng căn hộ Lam Sơn Loan một ngày. Mục Lăng Phong tuyệt đối không được viện bất kỳ lý do gì để đuổi Vân Cẩm ra khỏi Lam Sơn Loan.
“Thế này, cô đã yên tâm hơn chưa?” Thấy cô đọc xong, anh hỏi.
Cô lặng lẽ nhìn anh, lòng không đoán nổi con người này rốt cuộc là kiểu gì.
Nói anh không tốt với cô thì anh sẵn sàng để cô ở nhà mình, lại còn tự viết giấy bảo đảm, trả lương cao hơn mấy lần so với thị giá để cô làm việc.
Nhưng bảo anh tốt… thì tại sao lại lợi dụng cô để đối phó Tần Cách?
“Đói quá, ở đây có gì ăn không?” Thấy cô im lặng, anh chủ động lên tiếng.
Cô hoàn hồn, hỏi lại: “Anh muốn ăn gì?”
“Có gì ăn nấy, tôi không kén ăn.” Anh đáp nghiêm túc.
Nhớ lại mấy lần cùng anh ăn cơm, Vân Cẩm thầm nhủ: Không kén thì đúng, nhưng cũng chẳng thấy anh mặn mà với món gì.
Nhớ lời chú Trương từng kể, anh có thể bỏ luôn bữa sáng chỉ để ngủ thêm một lát, cô thật sự muốn hỏi: Đã có thể bỏ bữa sáng, sao không bỏ luôn bữa tối cho?
Nghĩ thì nghĩ, cuối cùng cô vẫn ngoan ngoãn vào bếp.
Ngồi lại sofa, anh nhìn bóng dáng cô bận rộn trong bếp trong lòng bỗng dâng lên cảm giác bình yên, nếu có thể mãi như thế này cũng không tệ.
40 phút sau, khi thấy cô bưng ra bàn một món mặn, một món rau và một bát canh, bụng anh lại càng réo mạnh hơn.
“Trong nhà không có nhiều đồ, chỉ làm tạm vậy thôi.” Cô giải thích.
May mà trước đó cô có mua ít đồ để sẵn trong tủ lạnh, nếu không ba món đơn giản thế này còn chẳng làm được.
Một đĩa trứng xào cà chua, một đĩa thịt xào ớt xanh, thêm một bát canh miến chua cay nhìn qua cũng khá ổn.
Đánh giá một lượt, anh cầm đũa ăn luôn.
“Vị cũng không tệ.” Anh nhận xét sau miếng đầu tiên.
Cô chỉ lặng lẽ ăn, chẳng đáp lời.
Ăn cơm xong, cô đem bát đũa vào rửa còn anh đứng dậy đi dạo trong phòng.
Ánh mắt anh vô tình dừng lại trên một hộp đóng gói đặt ở bàn trà. Cầm lên xem kỹ một lúc, anh đặt xuống rồi quay lại sofa ngồi, suy nghĩ điều gì đó.
Khi cô dọn dẹp xong, thấy anh vẫn ngồi yên ở đó không có ý định về, cô thật sự muốn mở miệng đuổi nhưng nghĩ đến những lời vừa rồi, lại thôi.
Nhận ra cô đã từ bếp đi ra, anh ngẩng đầu nhìn cô rồi nói: “Muộn rồi, tôi cũng nên đi thôi.”
Nghe vậy, cô mới nhẹ nhõm.
Tiễn anh ra cửa, cả hai ngầm hiểu không ai nhắc đến chuyện xảy ra hôm nay.
“Chuyện hôm nay chỉ là trùng hợp, cô đừng hiểu lầm.” Ngay trước khi cửa khép lại, anh nói.
Anh biết cô đã nghe lén cuộc gọi của mình và sinh hiểu lầm nên mới đặc biệt đưa cô về, định giải thích. Nhưng đến nơi lại không biết mở lời thế nào, kéo dài đến tận lúc ra về mới nói được.
Không ngờ anh chủ động nhắc đến, cô hơi sững, rồi đáp: “Mục tổng, anh đừng nghĩ nhiều. Tôi đã bỏ qua rồi, cũng chẳng còn gì hiểu lầm cả.”
Dù là cố ý hay trùng hợp, chuyện đã xảy ra hơn nữa anh cũng đã đánh Tần Cách một trận thay cô, coi như xả giận. Cô còn tính toán gì nữa?
Huống hồ với mức lương cao như vậy, cô vẫn chưa muốn rời Mục thị. Đã vậy, cô chẳng có lý do gì để tiếp tục bám vào chuyện này.
Dù sao, cô cũng chẳng mất mát gì coi như mua một bài học.
Anh nhìn cô, khẽ gật đầu rồi quay đi.
Sáng hôm sau, khi ngồi vào bàn làm việc, Vân Cẩm nhìn thấy một hộp sô-cô-la loại cô thích nhất.