Bảo Cô Làm Thư Ký, Ai Ngờ Lại Thành Phu Nhân Tổng Tài

Chương 57: Cô vẫn ổn chứ

Trước Sau

break



Ánh mắt dừng lại trên chiếc hộp đặt trên bàn, Vân Cẩm vô thức đảo mắt nhìn xung quanh, trong lòng dấy lên nghi vấn: Rốt cuộc ai đã để hộp socola này lên bàn mình?

Cửa phòng của Mục Lăng Phong và Mã Kiến Ba đều đang đóng chặt, từ đó cô không nhìn ra được điều gì khác thường.

Nghĩ ngợi một lúc, cô cầm lấy hộp socola rồi đi ra ngoài.

“Tiểu Anh, sáng nay em đến có nhìn thấy ai cầm hộp này vào phòng chị không?” Là lễ tân của công ty, thời gian bắt đầu làm việc của Tiểu Anh và đồng nghiệp sớm hơn cô rất nhiều, lúc này Vân Cẩm chỉ có thể tìm cô ấy để hỏi.

“Socola à? Sáng nay em đến là lo dọn dẹp bàn làm việc, không để ý lắm.” Tiểu Anh nhận lấy hộp socola từ tay cô, nhìn một lượt rồi mới trả lời.

Vân Cẩm hiểu rõ, mỗi buổi sáng đến công ty Tiểu Anh và mọi người đều tranh thủ trước giờ làm để dọn dẹp chỗ ngồi. Khi cầm hộp socola đến hỏi, thật ra cô cũng không kỳ vọng nhiều.

Không moi được tin tức gì từ Tiểu Anh, Vân Cẩm đành cầm hộp socola trở lại chỗ mình.

Ai mà tốt bụng thế, vừa sáng ra đã tặng mình socola hơn nữa còn đúng vị mình thích nhất? Nếu ở chi nhánh có người tặng cô còn có thể lý giải được, dù sao bên đó làm việc chung đã lâu mọi người đều biết khẩu vị của cô.

Nhưng đây là tổng công ty, cô mới đến được mấy ngày, ai có thể biết cô thích loại socola này chứ?

“Thích không?” Đang mải nghĩ ngợi, bỗng một giọng nói vang lên làm cô giật mình.

Ngẩng đầu Vân Cẩm bắt gặp Mục Lăng Phong đang đứng trước mặt, khóe môi cong cong, ánh mắt chăm chú nhìn hộp socola trong tay cô.

“Mục tổng, hộp socola này… là anh tặng tôi sao?” Cô nhanh chóng phản ứng, mở miệng hỏi.

“Ừ. Hôm qua cô tôi mang đến nhà, mà tôi vốn không thích đồ ngọt nên nghĩ cô là con gái, chắc sẽ thích. Thay vì bỏ phí, chi bằng để cô ăn.” Mục Lăng Phong gật đầu, nghiêm túc đáp.

Ra là đồ anh không ăn mới đưa cho tôi “giải quyết” giúp à… Vân Cẩm thầm bĩu môi trong lòng, nhưng ngoài miệng vẫn ngọt ngào cảm ơn: “Cảm ơn Mục tổng vì socola.”

Vui mừng khôn xiết, cô hoàn toàn không nhớ ra rằng hôm qua khi Mục Vận Trúc tới nhà Mục Lăng Phong, chính cô là người tiếp đón. Khi ấy, trong tay Mục Vận Trúc chỉ cầm canh sâm, tuyệt đối không có hộp socola nào.

Nhìn dáng vẻ cô vui vẻ, tâm trạng Mục Lăng Phong cũng tốt theo. Anh mỉm cười rồi trở lại phòng làm việc.

Thực ra vừa nãy anh đã nói dối. Hộp socola này không phải do Mục Vận Trúc mang đến, mà là tối qua sau khi rời khỏi Lam Sơn Loan, anh cố ý ghé siêu thị mua.

Hôm qua khi ở chỗ Vân Cẩm, anh vô tình thấy loại socola này liền đoán chắc đây là thương hiệu cô thích. 

Trên đường về nhà, anh đặc biệt mua một hộp định sáng nay mang đến công ty như một lời xin lỗi vì chuyện hôm qua.

Đứng bên cửa sổ anh trông thấy Vân Cẩm bỏ một viên socola vào miệng, gương mặt hiện rõ vẻ mãn nguyện, trong lòng không khỏi thầm cảm thán: Đúng là dễ dỗ, một hộp socola cũng đủ khiến cô vui thế này.

Ngắm thêm một lúc anh mới quay lại ghế, yên tâm xử lý công việc.

Vân Cẩm vừa ăn xong một viên, cửa phòng làm việc của Mã Kiến Ba bỗng mở ra, anh ta bước ra ngoài.

“Thư ký Vân, cô vẫn ổn chứ?” Tận mắt chứng kiến chuyện hôm qua vừa thấy cô, anh ta liền ân cần hỏi.

Nghe câu đó, nụ cười trên môi Vân Cẩm vụt tắt.

Về chuyện hôm qua, dù đã nhiều lần tự nhủ phải mau chóng quên đi, nhưng chỉ một câu hỏi của Mã Kiến Ba lại khiến lòng cô chùng xuống.

Ngoài hành vi của Tần Cách, điều khiến cô khó chịu nhất chính là việc Mục Lăng Phong đã lợi dụng mình.

Cô nhìn về phía phòng làm việc của Mục Lăng Phong, rồi hạ giọng hỏi: “Trợ lý Mã, Mục tổng thật sự định đá Tần Cách khỏi công ty sao?”

“Tất nhiên. Mục tổng nói là làm, tiền trả lại khoản đầu tư cho Tần Cách đã chuẩn bị xong, giờ chỉ chờ tài vụ chuyển đi.” Mã Kiến Ba gật đầu, thông báo tin tức mới nhất.

“Nhanh vậy?” Cô ngạc nhiên.

“Mục tổng làm việc vốn dứt khoát. Hôm qua nếu không phải tôi cản, không biết Tần Cách đã bị anh ấy đánh thành gì rồi. 

Thư ký Vân, cô không thấy đâu, lúc Mục tổng nhìn thấy Tần Cách đối xử với cô như vậy, sắc mặt anh ấy… không biết còn tưởng TầnCách là kẻ thù giết cha của anh ấy.” Mã Kiến Ba trêu chọc.

Nhưng sự hài hước của anh ta chẳng khiến Vân Cẩm thấy buồn cười, ngược lại còn khiến cô thêm bối rối.

Nếu Mục tổng thật sự lo cho cô, thì trước đó sao lại sắp xếp như thế? Chẳng lẽ lý do anh nói trước đây là thật, rằng cô không thích hợp tham gia cuộc họp đó nên mới cử cô đi tiếp Tần Cách, để cô đỡ áp lực?

Nếu đúng như vậy… thì cuộc điện thoại hôm qua của anh là có ý gì?

“Thư ký Vân, tính ra thì cô đúng là phúc tinh của Mục tổng. Thực ra anh ấy vốn đã không vừa mắt Tần Cách từ lâu, luôn tìm cách khiến anh ta rút vốn rời khỏi Mục thị. Nhưng vì tình nghĩa huynh đệ trước đây, anh ấy vẫn chần chừ không ra tay.”

“Chuyện hôm qua chính là cái cớ tốt nhất để Mục tổng buộc Tần Cách rời đi.” Không nhận ra tâm trạng bất an của cô, Mã Kiến Ba tiếp tục nói.

“Trợ lý Mã, ý anh là… chuyện hôm qua không phải Mục tổng đã sắp xếp trước?” Nghe ra hàm ý trong lời anh ta, cô không chắc chắn hỏi lại.

“Mục tổng sắp xếp trước? Thư ký Vân, ý cô là Mục tổng sắp xếp cái gì?” Lời cô khiến Mã Kiến Ba ngơ ngác.

Thấy vẻ mặt anh ta không giống giả vờ, Vân Cẩm mới kể ra hết hiểu lầm trong lòng mình về Mục Lăng Phong.

“Thư ký Vân, sao cô lại nghĩ về Mục tổng như vậy? Anh ấy không phải người như thế đâu. Chuyện hôm qua hoàn toàn là ngoài ý muốn, Mục tổng tuyệt đối không phải loại người vì lợi ích mà hy sinh nhân viên. 

Về chuyện này, tôi có thể lấy tính mạng mình ra bảo đảm cho anh ấy.” Mã Kiến Ba vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ, lên tiếng bênh vực.

“Tôi đã làm gì để xứng đáng khiến cậu lấy tính mạng ra bảo đảm cho tôi thế?” Vừa dứt lời, giọng Mục Lăng Phong đã vang lên từ phía sau hai người.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương