Bảo Cô Làm Thư Ký, Ai Ngờ Lại Thành Phu Nhân Tổng Tài

Chương 58: Thử xem

Trước Sau

break



Nghe thấy giọng Mục Lăng Phong vang lên phía sau, cả hai người đều sững lại. Mã Kiến Ba nhìn Vân Cẩm một cái, rồi mỉm cười đáp: “Mục tổng, tôi vừa nói chuyện đùa với Thư ký Vân thôi, anh đừng để ý.”

Nếu để lộ việc Vân Cẩm từng hiểu lầm Mục tổng, chắc chắn anh sẽ sinh lòng không vui với cô. Nghĩ vậy, Mã Kiến Ba định lấp liếm cho qua.

“Ồ? Vậy anh nói thử xem, trò đùa gì mà để tôi cũng được vui lây.” Không ngờ, Mục Lăng Phong lại không dễ bị qua mặt như Mã Kiến Ba nghĩ, ngược lại còn truy hỏi đến cùng.

Không ngờ Mục Lăng Phong sẽ chủ động hỏi, Mã Kiến Ba nhất thời không biết nên trả lời thế nào.

Theo hiểu biết của anh ta về Mục Lăng Phong, đối phương vốn chẳng phải người thích “đào bới gốc rễ” chuyện người khác, nếu là trước đây nghe anh ta nói thế hẳn đã không hỏi thêm.

Hôm nay Mục tổng sao vậy, chẳng lẽ cũng bắt đầu thích hóng chuyện?

Nhìn sang Mục Lăng Phong, Mã Kiến Ba hoàn toàn không đoán nổi ý tứ trong thái độ bất thường của anh hôm nay.

“Tất cả đều là lỗi của tôi… Là tôi đã hiểu lầm Mục tổng.” Không muốn để Mã Kiến Ba bị trách vì mình, Vân Cẩm chủ động đứng ra nhận hết về mình.

Nghe vậy Mục Lăng Phong quay sang nhìn cô, ý bảo cô nói tiếp.

“Tôi đã nghĩ… chuyện hôm qua là Mục tổng cố ý sắp xếp để ép Tần Cách rút vốn.” Vân Cẩm dứt khoát nói rõ.

Nghe xong Mục Lăng Phong khẽ hừ một tiếng, rồi bỏ đi rời khỏi văn phòng.

Không phải hôm qua mình đã giải thích rõ ràng rồi sao? Cô ấy vẫn còn nghĩ như vậy… Đúng là bướng bỉnh.

Trên đường đi về phía nhà vệ sinh, nghĩ tới lời cô vừa nói tâm trạng anh bỗng trở nên khó chịu.

Lúc từ văn phòng ra ngoài, anh vô tình nghe thấy cuộc trò chuyện giữa cô và Mã Kiến Ba.
Anh vốn tưởng rằng cô đã hoàn toàn tin lời mình, ai ngờ hóa ra chỉ là tin ngoài mặt còn trong lòng vẫn chẳng có chút tin tưởng nào.

Nghĩ đến sự nghi ngờ của cô dành cho mình, nỗi bực bội trong anh càng tăng.

Nhìn theo bóng lưng anh bỏ đi đầy giận dỗi, Vân Cẩm và Mã Kiến Ba trao đổi ánh mắt, rồi Mã Kiến Ba lên tiếng an ủi:

“Không sao đâu, Mục tổng không phải người nhỏ nhen, sẽ không thực sự giận cô đâu.”

Không nhỏ nhen mới là lạ. Vân Cẩm âm thầm gật đầu tỏ vẻ hiểu, nhưng trong lòng lại phản bác.

Khi Mục Lăng Phong từ nhà vệ sinh quay lại, Mã Kiến Ba đã về phòng làm việc. Lúc đi ngang qua bàn Vân Cẩm, anh thậm chí không nhìn cô lấy một cái.

Qua khóe mắt bắt được động tác ấy, Vân Cẩm bắt đầu phân vân có nên vào xin lỗi hay không.

Do dự một lúc, cuối cùng cô lấy hết dũng khí gõ cửa phòng anh.

“Vào đi!” Giọng trầm thấp từ bên trong vang lên.

Vân Cẩm khẽ đẩy cửa bước vào: “Mục tổng, chuyện khi nãy là tôi không đúng, tôi không nên hiểu lầm anh.”

Lúc đứng trước mặt anh, cô chẳng khác nào học sinh tiểu học đang cúi đầu nhận lỗi trước thầy giáo.

Thấy dáng vẻ ngoan ngoãn của cô, tâm trạng Mục Lăng Phong lập tức tốt lên.

Anh đứng dậy bước tới trước mặt cô, mỉm cười nói: “Biết sai mà sửa là tốt, lần này tôi tha cho cô, nhưng lần sau không được mắc lại lỗi này nữa.”

“Tôi đảm bảo sẽ không tái phạm.” Vân Cẩm lập tức nở nụ cười rạng rỡ.

Nụ cười của cô lan sang anh, khiến anh cũng cong môi cười theo.

Nhìn nụ cười dịu dàng như gió xuân của Mục Lăng Phong, cô chợt ngẩn ngơ, ở bên anh lâu như vậy đây là lần đầu tiên cô thấy anh cười thoải mái đến thế.

“Mục tổng, anh cười đẹp thật đấy.” Cô buột miệng thốt ra.

“Vậy cô thích tôi cười sao?” Anh trêu lại.

Cô khẽ gật đầu, nhưng ngay sau đó mới chợt tỉnh nhận ra mình lỡ lời, gương mặt liền đỏ bừng.

“Đừng suy nghĩ lung tung, làm việc cho tốt đi.” Thấy vẻ ngượng ngùng của cô, anh không trêu thêm.

Nghe anh nói vậy cô như được ân xá, vội gật đầu rồi xoay người rời khỏi.

“Socola… ăn ngon chứ?” Giọng anh vang lên phía sau lưng.

Cô giật mình quay lại, ngạc nhiên hỏi: “Hộp socola đó… là anh tặng?”

“Ừ. Hôm qua ở chỗ cô, tôi thấy loại này nghĩ cô sẽ thích nên cố ý mua. Coi như thưởng cho công thần trong chuyện Tần Cách rút vốn, công lao lớn nhất là của cô.”

Anh thẳng thắn nói ra lý do tặng quà.

Biết chuyện Tần Cách không phải do anh sắp xếp từ trước, nghe anh nói vậy cô không còn cảm thấy khó chịu nữa.

Cô mỉm cười trêu lại: “Có thể góp chút sức cho sự phát triển của Mục thị, đó là bổn phận của nhân viên, Mục tổng không cần bận tâm.”

“Nếu vậy… trả lại chỗ socola còn lại cho tôi.” Anh nghiêm túc nói.

“Không được! Đã tặng là của tôi, sao anh còn muốn lấy lại?” Cô lập tức phản bác.

“Đùa thôi, thứ đó ngọt quá tôi chẳng thích, không hiểu sao cô lại thích ăn.” Anh lại cười.

Biết anh chỉ chọc mình, cô cũng không để bụng mỉm cười nhạt rồi bước ra khỏi phòng.

Vừa rồi sao mình lại dám mê trai ngay trước mặt anh chứ… thật đáng giận. Ngồi xuống bàn làm việc nhớ lại từng chi tiết lúc nãy trong phòng anh, cô chỉ muốn độn thổ vì xấu hổ.

Đang nghĩ ngợi, điện thoại trên bàn bỗng reo. Nhìn màn hình thấy mẹ gọi, cô lập tức bắt máy.

“Tiểu Cẩm, Tử Hào vừa chuyển cho mẹ số tiền trước đây chú Trần bỏ ra mua nhà rồi. Thằng bé này… thật là tốt.” Giọng Trương Quế Lan đầy phấn khởi.

Cúp máy, Vân Cẩm suy nghĩ một chút rồi gọi cho Trần Tử Hạo: “Tử Hào, mẹ chị vừa nói em đã chuyển tiền mua nhà của bà nội cho họ. 

Em rút khoản đầu tư đó ra khỏi công ty rồi sao? Làm vậy… chắc bà nội và bố mẹ em sẽ không vui đâu?”

“Chị, ngôi nhà đó là tiền bác cả bỏ ra nhưng lại để nhà em ở. Như vậy không hợp lý, tiền chắc chắn phải trả lại cho bác.” Giọng Tử Hào hơi trầm.

“Tử Hào, khi hoàn tiền… có gặp khó khăn gì không?” Biết mấy công ty đầu tư thường có chiêu trò, cô lo em trai bị làm khó nên hỏi han.

“Chị đừng lo, công ty đó không đen tối như chị nghĩ đâu.” Hiểu cô lo gì, Tử Hào đáp.

“Vậy thì tốt… Nhưng nếu tìm được nơi khác tốt hơn, em vẫn nên cân nhắc kỹ.” Nghĩ đến mảng kinh doanh của công ty kia, cô vẫn chưa yên tâm.

“Chị yên tâm, em sẽ suy nghĩ nghiêm túc.” Giọng cậu vẫn trầm thấp như trước.

Vừa cúp máy Tử Hào điện thoại lại đổ chuông, lần này là Dương Thiển Thiển.

“Tiểu Cẩm, tối nay rảnh không, đi chơi nhé?”

“Ai đi?” Sợ thành “bóng đèn” cho Dương Thiển Thiển và Phạm Chí Bằng, cô hỏi ngay.

“Mình, Chí Bằng và mấy đồng nghiệp của anh ấy. Tiểu Cẩm, mình nói cho cậu nghe này, trong đám đó có một anh siêu đẹp trai, lát nữa mình sẽ giới thiệu cho cậu. Nếu hai người hợp nhau, thì thử xem sao.” Giọng Dương Thiển Thiển bên kia đầy phấn khích.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương