“Cậu mà định giới thiệu bạn trai cho mình thì mình không đi đâu.” Nghe Dương Thiến Thiến nói vậy, Vân Cẩm vội vàng bày tỏ lập trường.
Vừa mới trải qua một tên tra nam như Triệu Vân, Vân Cẩm vẫn chưa sẵn sàng bước vào một mối tình mới.
“Được được được, cậu nói sao thì làm vậy, chỉ cần cậu chịu đến cái gì mình cũng nghe theo.” Nghe Vân Cẩm bảo không đi, Dương Thiến Thiến lập tức đổi giọng.
Hôm nay là buổi tụ tập của mấy luật sư trẻ trong phòng của Phạm Chí Bằng, mà Phạm Chí Bằng lại nhất quyết muốn Dương Thiến Thiến đi cùng, nói là muốn giới thiệu cô ta với mấy đồng nghiệp của anh ta.
Ăn một bữa với đồng nghiệp của bạn trai thì vốn chẳng có gì, nhưng nghĩ đến chuyện họ đều là đàn ông, Dương Thiến Thiến sợ đi rồi sẽ ngại ngùng, thế là mới nhớ ra rủ Vân Cẩm đi cùng. Như vậy thì cũng có người để nói chuyện đỡ phải lúng túng.
Hơn nữa, trong mấy đồng nghiệp của Phạm Chí Bằng quả thực có một người rất đẹp trai, Dương Thiến Thiến thật lòng muốn giới thiệu cho Vân Cẩm.
Tuy miệng thì đồng ý với Vân Cẩm nhưng trong lòng Dương Thiến Thiến lại có tính toán riêng: để Vân Cẩm và anh chàng đẹp trai kia quen nhau, còn chuyện sau đó thế nào thì tùy duyên.
Tan làm, Vân Cẩm bắt taxi tới địa chỉ Dương Thiến Thiến gửi một quán lẩu.
Thấy Vân Cẩm đến, Dương Thiến Thiến cố tình xếp cô ngồi cạnh soái ca tên Vạn Thao.
Nhận ra “tiểu tâm tư” của Dương Thiến Thiến, Vân Cẩm chỉ khẽ cười trong lòng, không lộ ra chút gì khác thường.
Người đàn ông tên Vạn Thao trước mắt đúng là đẹp trai thật, nhưng so với Mục Lăng Phong thì còn kém xa.
Trong lúc gắp đồ ăn, Vân Cẩm tranh thủ liếc nhìn Vạn Thao một chút, thầm nghĩ: Chết tiệt, sao tự nhiên lại nhớ tới Mục Lăng Phong?
Khi hình bóng Mục Lăng Phong chợt hiện lên trong đầu, Vân Cẩm lập tức cảm thấy bực bội với chính mình.
“Vân tiểu thư, ở đây có món sách bò rất tươi, cô thử xem.” – Vạn Thao ngồi cạnh, thấy cô đang ngẩn người nhìn nồi lẩu thì lên tiếng nhắc nhở.
Bị tiếng nói của Vạn Thao kéo về thực tại, Vân Cẩm mỉm cười nhạt: “Cảm ơn!”
Nụ cười ấy khiến tim Vạn Thao đập loạn, anh chợt nhận ra Vân Cẩm chính là người anh ta luôn chờ đợi.
Ăn lẩu xong theo đề nghị của Vạn Thao, cả nhóm kéo nhau vào một quán karaoke gần đó.
Vạn Thao muốn nhân dịp hôm nay tiếp xúc nhiều hơn với Vân Cẩm, nếu có thể thì xin được số liên lạc.
Vào phòng Dương Thiến Thiến liền kéo Phạm Chí Bằng đi chọn bài, mấy người khác cũng biết ý để không gian lại cho hai người.
“Vân tiểu thư làm ở đâu vậy?” Vạn Thao ngồi cạnh, kiếm chuyện bắt chuyện.
“Tôi làm thư ký tổng giám đốc ở Mục thị.” Vân Cẩm nhìn anh ta, lịch sự đáp.
Hai người trò chuyện qua lại vài câu, Vân Cẩm cảm thấy nhàm chán nên nói muốn đi vệ sinh.
Ra khỏi phòng, Vân Cẩm lập tức cảm thấy cả người nhẹ nhõm.
Trên đường tới nhà vệ sinh, cô vô tình thấy bóng dáng Vân Nguyệt Doanh trong một phòng bao hé cửa.
Lúc này, Vân Nguyệt Doanh đang bị một người đàn ông trung niên lùn mập ôm chặt trong lòng, hoàn toàn không còn chút dáng vẻ “thần tiên” khi đứng trước mặt Vân Cẩm.
Có vẻ như bây giờ, muốn nổi tiếng trong giới giải trí thực sự rất khó.
Nghĩ đến công việc hiện tại của Vân Nguyệt Doanh, Vân Cẩm khẽ thở dài trong lòng.
Là một minh tinh chẳng có chút tài năng nào, muốn có chỗ đứng trong giới giải trí chắc chắn cô ta phải đánh đổi rất nhiều.
Người đàn ông vừa ôm cô ta chẳng phải là nhà sản xuất thì cũng là đạo diễn, chỉ những người như vậy mới khiến Vân Nguyệt Doanh chịu ấm ức như thế.
Vừa đi, Vân Cẩm vừa đoán thân phận của người đàn ông kia.
Từ nhà vệ sinh bước ra, chuẩn bị quay về phòng thì có người loạng choạng đi về phía cô.
Nhìn rõ đối phương Vân Cẩm lập tức lùi lại vài bước, cô không muốn gây xung đột ở một nơi như thế này.
Nhưng Vân Nguyệt Doanh thì không nghĩ vậy. Nhận ra Vân Cẩm, cô ta lập tức chửi ầm lên:
“Vân Cẩm, đồ sao chổi, ai dính tới cô cũng xui xẻo! Bảo sao năm xưa ba lại bỏ cô, có cô ở đó thì ông ấy làm ăn sao nổi!”
“Vân Nguyệt Doanh, cô chỉ là con của kẻ thứ ba, lấy gì mà nói tôi như vậy?” Nghe cô ta mắng, Vân Cẩm dù không muốn cãi nhau cũng phải lên tiếng phản bác.
“Vân Cẩm, đừng tưởng có Trúc Ảnh chống lưng thì tôi không dám làm gì cô. Nếu không phải cô bịa chuyện trước mặt Trúc Ảnh, thì giờ tôi đâu phải hạ mình đi hầu mấy gã đàn ông hôi hám đó. Tất cả đều là lỗi của cô!”
Nghĩ đến chuyện mình bị phong sát vì Vân Cẩm, Vân Nguyệt Doanh càng tức, vừa nói vừa lao tới.
Vân Cẩm chưa kịp phản ứng thì đã bị Vân Nguyệt Doanh túm tóc, giật mạnh.
Cơn đau nhói lan khắp da đầu, Vân Cẩm mặc kệ hình tượng lập tức xông vào giằng co.
Nhân viên phục vụ gần đó nghe thấy động tĩnh thì chạy tới can, nhưng không sao tách được hai người.
Nam nữ khác biệt, họ cũng không dám trực tiếp kéo ra chỉ đứng lo lắng một bên.
Đến khi Dương Thiến Thiến nhận ra Vân Cẩm đi quá lâu, chạy ra tìm thì mới phát hiện hai người đang đánh nhau.
Dốc hết sức tách họ ra nghe Vân Cẩm kể lại, Dương Thiến Thiến lập tức yêu cầu Vân Nguyệt Doanh xin lỗi.
Đang trong cơn tức, Vân Nguyệt Doanh sao có thể xin lỗi? Thấy mọi người đứng cạnh Dương Thiến Thiến, cô ta tức tối hất đổ hết mấy bức tranh trang trí ngoài nhà vệ sinh xuống đất.
Tiếng động quá lớn, họ buộc phải báo cảnh sát.
Người đàn ông lùn mập vừa ôm Vân Nguyệt Doanh thấy cô ta gây chuyện thì lập tức kéo cả nhóm trong phòng trốn mất.
Chỉ đến khi cảnh sát tới, Vân Nguyệt Doanh mới nhận ra mức độ nghiêm trọng, bật khóc cầu xin đừng đưa mình vào đồn.
Giờ cô ta đã bắt đầu bị phong sát, nếu lại bị bắt vào đồn sau này còn ai dám cho cô đóng phim nữa?
“Giờ mới biết sợ à? Lúc đánh người sao không thấy cô sợ?” Dương Thiến Thiến đứng bên cạnh, nhìn bộ dạng khóc lóc cầu xin của cô ta, mỉa mai.
“Các anh cảnh sát, đánh nhau đâu thể chỉ một mình tôi bị bắt. Muốn bắt thì phải bắt luôn con đàn bà vừa đánh nhau với tôi.”
Nghe vậy, Vân Nguyệt Doanh lập tức chỉ tay vào Vân Cẩm, yêu cầu cảnh sát bắt cô cùng.