Bảo Cô Làm Thư Ký, Ai Ngờ Lại Thành Phu Nhân Tổng Tài

Chương 60: Bảo lãnh

Trước Sau

break



“Cô đúng là đồ đàn bà điên! Rõ ràng chính cô ra tay đánh người trước, vậy mà còn có gan giở trò vừa ăn cướp vừa la làng, chạy đến đây vu oan cho Tiểu Cẩm!”

Nghe thấy mấy lời Vân Nguyệt Doanh nói với cảnh sát, Dương Thiến Thiến lập tức lớn tiếng phản bác.

“Ồn cái gì mà ồn? Cô ta nói cũng không phải hoàn toàn vô lý. Đánh nhau thì đâu thể chỉ bắt một người, cứ đưa cả hai về hỏi cho rõ ngọn ngành.”

Cảnh sát lên tiếng ngăn Dương Thiến Thiến, đồng thời nói rõ cách xử lý.

Vừa nghe vậy, trên gương mặt Vân Nguyệt Doanh liền nở một nụ cười đắc ý.

Bên cạnh, Vân Cẩm nhìn vào nụ cười nham hiểm kia, trong lòng bỗng dấy lên dự cảm chẳng lành. 

Với sự cưng chiều mà Vân Vạn Sơn dành cho Vân Nguyệt Doanh, nếu biết người đánh nhau với cô ta lại là mình e rằng ông ta sẽ trút hết giận dữ lên mẹ.

Cô không muốn thấy Trương Quế Lan vì mình mà bị Vân Vạn Sơn làm khó.

Với quyền lực của ông ta hiện tại, muốn đối phó với mẹ con cô chỉ cần nhấc nhẹ một ngón tay, tự khắc sẽ có người xông ra “xử lý” thay.

Vì không muốn mẹ bị liên lụy, Vân Cẩm định lên tiếng giải thích rằng chuyện vừa rồi giữa cô và Vân Nguyệt Doanh chỉ là hiểu lầm, không cần thiết phải vào đồn cảnh sát.

Nhưng chưa kịp nói, Dương Thiến Thiến đã nhanh hơn một bước: “Tiểu Cẩm, công lý tự sẽ rõ ràng, cậu đừng sợ. Cứ theo cô ta đến đồn, mình với Chí Bằng sẽ giúp cậu.”

Câu nói này vừa dứt cảnh sát lập tức tiến lên, đưa cả Vân Cẩm đi cùng.

Thấy vậy, Dương Thiến Thiến và Phạm Chí Bằng vội vàng theo sau.

Nếu lúc này họ chịu để ý, sẽ nhận ra rằng đám đồng nghiệp cũ của Phạm Chí Bằng, kể cả Vạn Thao đều đã biến mất.

Cũng phải thôi mới gặp Vân Cẩm lần đầu, chẳng ai dại gì vì chuyện của cô mà tự lôi mình vào rắc rối.

Ra đến cửa đã thấy một đám đông tụ tập ngoài cổng, dán mắt chờ xem chuyện gì.

Vân Cẩm vừa bị cảnh sát dẫn ra, lập tức có nhiều người giơ điện thoại quay video.

Có người vừa thấy Vân Nguyệt Doanh liền kêu lên: “Ơ, chẳng phải đó là tiểu minh tinh Vân Nguyệt Doanh sao? Xảy ra chuyện gì thế, sao lại bị bắt vậy?”

“Nhìn kìa, còn có một cô khác bị bắt chung. Biết đâu hai người tranh giành đàn ông rồi đánh nhau nên mới thành ra thế này.”

Một người khác phán đoán.

“Không phải như mấy người nghĩ đâu, đừng nói bậy!” Nghe những lời bàn tán, Dương Thiến Thiến đi phía sau Vân Cẩm liền vội vàng lên tiếng đính chính.

Còn Vân Nguyệt Doanh lúc này, vừa thấy có nhiều người quay phim thì hét lên chói tai:
“Không được quay! Các người không được quay!”

Với thân phận diễn viên nếu vụ này bị tung lên mạng, cô ta còn mặt mũi nào đứng trong giới giải trí nữa?

Hai cảnh sát thấy cô ta kích động liền ra mặt ngăn cản những người đang quay video.

Mãi đến khi ngồi vào xe cảnh sát, Vân Nguyệt Doanh mới thở phào nhẹ nhõm.

Thấy Vân Cẩm bị đưa lên xe, Dương Thiến Thiến và Phạm Chí Bằng vội bắt taxi bám theo.

Mười mấy phút sau, xe dừng ở đồn cảnh sát gần nhất, Vân Cẩm và Vân Nguyệt Doanh được đưa vào phòng hỏi cung.

Dương Thiến Thiến và Phạm Chí Bằng theo vào nhưng bị chặn lại bên ngoài.

“Nói đi, hôm nay rốt cuộc là chuyện gì?” Hai cảnh sát ngồi đối diện, một người lớn tuổi mở lời.

Lúc này, đầu óc Vân Nguyệt Doanh đã tỉnh táo hơn. Cô ta tỏ vẻ uất ức: “Lúc ở phòng hát, tôi uống hơi nhiều, đầu óc choáng váng vô tình đụng trúng cô ta. Không ngờ cô ta lại không chịu bỏ qua còn ra tay đánh tôi.”

Cô ta hiểu rõ, phải đổ hết trách nhiệm lên đầu Vân Cẩm. Nếu để lộ chuyện mình đánh trước, danh tiếng sẽ càng bị tổn hại.

“Cảnh sát, tôi tin các anh đã lấy được camera giám sát rồi. Thực hư thế nào, chỉ cần xem là rõ.”

Vân Cẩm bình tĩnh đáp.

Hai cảnh sát nhìn nhau, rồi cảnh sát trẻ đứng dậy ra ngoài.

Vân Nguyệt Doanh thấy thế, cơ thể khẽ run.

Vài phút sau cảnh sát trẻ quay lại, nhìn chằm cô ta, chất vấn: “Camera ghi rõ ràng là cô ra tay trước, sao còn dám vu oan cho người khác?”

“Cảnh sát, tôi là người của công chúng. Tôi làm vậy… cũng chỉ là để tự vệ thôi. Chuyện này tuyệt đối không thể để lộ ra ngoài, nếu không sự nghiệp diễn xuất của tôi sẽ tiêu tan mất.”

Thấy không thể chối nữa, cô ta vừa khóc vừa cầu xin.

“Đã biết mình là người của công chúng thì càng phải tự kiềm chế. Coi như lần này cho cô một bài học, nếu không sớm muộn gì cô cũng tái phạm.”

Cảnh sát lớn tuổi nghiêm giọng.

“Yên tâm, sau chuyện này tôi nhất định sửa đổi tính khí, không bao giờ bốc đồng nữa. Mong các anh tin tôi.”

Vân Nguyệt Doanh tiếp tục khóc lóc, giọng nghẹn ngào.

“Gọi điện bảo người nhà đến bảo lãnh đi.” Thấy mọi chuyện đã sáng tỏ, cảnh sát cũng không làm khó thêm.

Nghe được có thể gọi người nhà, Vân Nguyệt Doanh mừng rỡ, lập tức móc điện thoại gọi cho Vân Vạn Sơn.

Cô ta đi ra một góc mới bắt đầu nói chuyện.

Thấy Vân Cẩm vẫn im lặng, cảnh sát hỏi: “Sao cô không gọi người nhà đến bảo lãnh?”

Vân Cẩm vốn không định cho mẹ và chú Trần biết chuyện, sợ họ lo lắng nên chưa từng nghĩ sẽ gọi về nhà.

Nghe cảnh sát hỏi, cô liền nói: “Cảnh sát, người nhà tôi đều ở xa, nhưng bạn tôi đang ở ngoài kia có thể nhờ cô ấy bảo lãnh được không?”

Lúc xuống xe, cô đã thấy Dương Thiến Thiến và Phạm Chí Bằng theo tới.

Hai cảnh sát còn chưa trả lời thì điện thoại của cảnh sát lớn tuổi đổ chuông.

Nghe xong cuộc gọi, ông ta quay lại nói: “Quy định của chúng tôi là phải do thân nhân trực hệ mới được bảo lãnh.”

Cảnh sát trẻ nghe vậy thì khẽ nhướng mày. Từ bao giờ lại có cái “quy định” này?

Vân Cẩm nghe xong, vội hỏi: “Người nhà tôi thật sự không ở đây, vậy tôi phải làm sao?”

Đúng lúc này, Vân Nguyệt Doanh vừa gọi xong quay lại, nghe thấy liền mỉa mai: “Sao? Với cái kiểu nghèo kiết xác của mẹ và cha dượng cô, còn tiền đâu mà đi du lịch xa?”

“Lo cho bản thân đi, bớt xen vào chuyện người khác.” Cảnh sát trẻ không chịu nổi thái độ của cô ta, liền lạnh giọng quát.

Bị mắng, Vân Nguyệt Doanh trừng mắt với Vân Cẩm không dám nói thêm.

“Cảnh sát, thật sự không còn cách nào dung hòa sao?” Vân Cẩm bỏ qua lời châm chọc, chỉ muốn rời khỏi đồn càng sớm càng tốt.

“Nếu người nhà không đến được, có thể để lãnh đạo đơn vị bảo lãnh.” Cảnh sát lớn tuổi suy nghĩ rồi gợi ý.

Thực ra, lúc nãy trưởng đồn gọi tới chỉ dặn không cho bạn cô bảo lãnh, chứ không cấm người ở cơ quan. Như vậy cũng không trái ý chỉ đạo.

Nghe vậy, Vân Cẩm do dự một chút cuối cùng vẫn lấy điện thoại tìm số của Mã Kiến Ba và gọi.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương