Bị 5 Người Anh Nghe Được Tiếng Lòng, Hình Tượng Tôi Sụp Đổ Tan Tành

Chương 14: Ánh mắt nhìn người khá tốt

Trước Sau

break

Khương Ngũ Hồ còn đang tự hỏi xem ai là chó con. Thì lại nghe thấy một giọng nói nói tiếp: 【 Vốn dĩ Dương Thư Phàm không thể tới tham gia chương trình thực tế này, nhưng chị ta nhìn chuẩn là chương trình này sẽ bùng nổ, cho nên mới đi tiếp cận Khương Nhất Phàm. 】 【 Sau khi một buổi yến tiệc kết thúc, chị ta đến gõ cửa phòng Khương Nhất Phàm, nói chính mình bị váng đầu. Không ngờ Khương Nhất Phàm trực tiếp gọi xe cấp cứu 120 bốc thẳng chị ta vào bệnh viện. 】

【 Tiền gọi xe cấp cứu vẫn là do Dương Thư Phàm tự trả. 】

【 Lần đó coi như thất bại, nhưng sau đó chị ta lại tình cờ biết được từ chỗ Khương Tử Nhiễm rằng Khương Ngũ Hồ thích kiểu con gái như đại tỷ tỷ. 】

【 Cho nên chị ta liền đi quyến rũ Khương Ngũ Hồ! 】

【 Đừng nhìn Khương Ngũ Hồ tóc nhuộm bạc trắng giống kiểu thanh niên ngầu lòi, kỳ thực nội tâm cực kỳ thích đại tỷ tỷ. 】

【 Trước đây anh ta từng yêu qua mạng với một đại tỷ tỷ, lén lút đi gặp mặt thì phát hiện đối phương đã hơn 60 tuổi, đang đi đón cháu nội tan học. 】

【 Chuyện này là một cú sốc quá lớn đối với Khương Ngũ Hồ, khoảng thời gian đó nhạc anh ta viết ra toàn là tình ca đau khổ, bài nào viết ra cũng buồn thối ruột, làm khóc biết bao nhiêu người hâm mộ. 】

【 Chuyện này bị mấy người anh trai khác biết được đều cười nhạo anh ta, chỉ có Khương Tử Nhiễm là an ủi anh ta, cho nên anh ta cảm thấy Khương Tử Nhiễm là người em gái tốt nhất trên đời. 】

【 Vào cái ngày Khương Ngũ Hồ lại đang ngồi viết tình ca buồn bã đau khổ, Dương Thư Phàm xuất hiện, giống như một người chị gái hiểu lòng người đến khai thông tư tưởng cho anh ta! 】

【 Khương Ngũ Hồ lập tức đổ rạp, rơi vào lưới tình, trong những lần trò chuyện sau đó với Dương Thư Phàm, biết được chị ta cũng muốn tham gia chương trình thực tế, anh ta liền lập tức đi cầu xin Khương Nhất Phàm - người bên phía nhà đầu tư. 】

【 Khương Nhất Phàm không làm gì được đứa em út này, đành phải đồng ý, ai bảo anh ta là đứa khóc giỏi nhất cơ chứ! Khóc đến mức hoa lê đái vũ, như kiểu bị chết vợ đến nơi, Khương Nhất Phàm chỉ muốn nhanh chóng làm cho anh ta ngậm miệng lại! 】 Khương Ngũ Hồ trợn tròn cả hai mắt. Trời đất ơi! Khương Thất Ngư làm sao mà biết được những chuyện bí mật đó hả! A a a a a a! Thấy sắc mặt những người khác vẫn bình thường, Khương Ngũ Hồ mới không lên tiếng ngăn cản Khương Thất Ngư tiếp tục nói. Xem ra chỉ có một mình anh nghe thấy được tiếng lòng của cô! Nhưng chuyện này cũng đủ nhục nhã rồi! Anh làm sao biết được đối tượng yêu qua mạng lại là một bà cụ 60 tuổi chứ! Trên mạng chị ta rõ ràng nói mình năm nay 28 ~ tuổi ~ mà. Khương Ngũ Hồ lại muốn khóc nữa rồi. Nhưng không sao hết, Thư Phàm tỷ tỷ cho dù có lợi dụng anh thì cũng chẳng sao. Anh cảm thấy Thư Phàm tỷ tỷ vẫn rất tốt. Nhưng ngay lúc này, anh lại nghe thấy tiếng lòng của Khương Thất Ngư nói tiếp: 【 Ôi! Thích đại tỷ tỷ cũng chẳng sao, nhưng loại người như Dương Thư Phàm thì anh ta khó mà quản nổi á! Chị ta chỉ là xây dựng hình tượng thanh thuần thôi, chứ kỳ thực đặc biệt thích trò chơi vận động tập thể nhiều người, chưa kể còn có sở thích quái đản là bắt người khác liếm ngón chân mình! 】 【 Chuyện đó thì cũng thôi đi, nhưng chị ta bị viêm kẽ móng với hôi chân kinh niên cơ mà! Người nào liếm chân chị ta, không quá mấy ngày chắc chắn sẽ bị nhiễm trùng khoang miệng phải nhập viện! 】 【 Khương Ngũ Hồ còn thảm hơn, trực tiếp bị nhiễm trùng cổ họng, rốt cuộc không hát nổi nữa, về sau lại bị Dương Thư Phàm vứt bỏ, cuối cùng u uất nhảy sông tự tử! Đúng là một con chó ngốc! 】 Khương Ngũ Hồ: "!!!" Khương Ngũ Hồ: "???" Khương Ngũ Hồ: "……" "Mạnh ảnh đế." Đây là lần đầu tiên Dương Thư Phàm chủ động chào hỏi người khác một cách nhiệt tình như vậy. Thế nhưng Mạnh Kỳ Yến lại tỏ ra vô cùng lạnh nhạt. Điều này khiến mặt mũi cô ta biết giấu vào đâu? Nhìn thoáng qua bàn tay Dương Thư Phàm đang đưa ra, Mạnh Kỳ Yến cũng không thèm bắt, mà chỉ nhạt nhẽo nói: "Chào cô." Dương Thư Phàm: "……" 【 Tay cô ta sáng nay vừa mới sóc lọ cho hai gã đàn ông xong, cũng chẳng biết đã rửa sạch chưa nữa! 】 【 May mà không bắt tay! Bằng không anh chàng đẹp trai nhà người ta liền bị vấy bẩn mất! 】 Trong cuốn sách này, Mạnh Kỳ Yến không còn là kẻ đáng thương nhỏ bé nữa, mà là một anh chàng đẹp trai! Dù sao cô cũng chỉ gọi thầm trong lòng, không ai biết được, hi hi. Nghe được hai câu tiếng lòng này, Khương Ngũ Hồ suýt chút nữa thì khóc thành tiếng, ngậm chặt môi, không nhịn được mà nấc nghẹn một cái. Hu hu hu hu hu! Tại sao lại như vậy chứ! Tình yêu của anh lại tan vỡ rồi! Hơn nữa Khương Thất Ngư gọi anh là chó ngốc, còn gọi Mạnh Kỳ Yến là anh chàng đẹp trai, dựa vào cái gì chứ? —— "Ơ? Có chuyện gì thế? Mạnh ảnh đế đối xử với Thư Phàm tỷ tỷ lạnh lùng quá vậy!" —— "Anh ấy hình như vừa liếc nhìn Khương Thất Ngư mấy cái liền kìa!" —— "Làm sao có thể! Bạn nhìn nhầm rồi đúng không! Tuyệt đối không thể nào! Chồng của tôi không đời nào thèm nhìn cái cô diễn viên hết thời tuyến mười tám đó đâu." —— "Bờ vai của Ngũ Hồ đệ đệ sao lại run rẩy thế kia? Anh ấy khóc à?" —— "Chắc là nhìn thấy Mạnh ảnh đế nên kích động quá đấy mà! Phải biết Mạnh ảnh đế chính là thần tượng của rất nhiều người trong giới giải trí đó!" Dương Thư Phàm chưa từng bị đối xử bẽ mặt như vậy bao giờ, nhưng cũng chẳng làm gì được, đành phải ngồi trở lại chỗ cũ. Trong mắt Khương Tử Nhiễm thoáng hiện lên một tia cười cợt. Cái cô Dương Thư Phàm này thật là biết cách tự bêu xấu mình! Đại phản diện là của cô ta cơ mà! Làm sao có thể chấp nhận sự ân cần của loại người đó chứ. Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng cô ta vẫn gửi cho Dương Thư Phàm một tin nhắn WeChat: 【 Mạnh ảnh đế hôm nay hình như tâm trạng không được tốt lắm. 】 Coi như là một lời an ủi Dương Thư Phàm. Họ có biết nhau, nhưng không thân thiết, có điều Khương Tử Nhiễm đang có ý định kéo cô ta về phe mình! Biết đâu sau này lại có lúc cần dùng đến Dương Thư Phàm. Dương Thư Phàm nhìn thấy tin nhắn an ủi này thì trong lòng cũng dễ chịu hơn đôi chút, nhắn lại: 【 Chắc là vậy rồi! 】 Khương Tử Nhiễm trong lòng khinh bỉ tột cùng, nhưng vẫn nhắn tiếp: 【 Tôi cảm giác anh năm của tôi hình như rất thích cô đấy, cứ hay nhìn lén cô suốt thôi. 】 Nhìn thấy tin nhắn này, Dương Thư Phàm liền nhớ tới Khương Ngũ Hồ. Cậu em trai này quá dễ lừa, cô ta đều cảm thấy chơi đùa chẳng có gì thú vị. Nhưng những lúc rảnh rỗi đem ra tiêu khiển cũng được. Cô ta nhìn sang Khương Ngũ Hồ, phát hiện anh đang cúi gục đầu, hình như lại đang tự kỷ buồn bã rồi. Dương Thư Phàm đứng dậy đi qua, ngồi xuống ngay bên cạnh anh. —— "A a a! Cặp đôi chị em này tôi xin phép chèo thuyền trước nha!" —— "Mọi người ơi, ai hiểu cảm giác này không! Suốt chặng đường đi tôi đã thấy Ngũ Hồ lén nhìn Thư Phàm tỷ tỷ mấy lần liền rồi." —— "Chàng phi công ngầu lòi thế này ai mà không mê cho được!" —— "Ngũ Hồ đệ đệ chắc chắn là vui sướng đến phát điên rồi! Khóe miệng tôi đã tự động vểnh lên." Khương Ngũ Hồ hoàn toàn không biết mọi người đang gán ghép cặp đôi của mình, vừa phát hiện Dương Thư Phàm ngồi xuống cạnh bên, toàn thân anh liền cứng đờ ra. Mà lúc này, Dương Thư Phàm nhận ra mắt anh hơi đo đỏ. Đừng nói chứ, trông cũng khá là đáng yêu đấy. Dương Thư Phàm vươn tay ra định véo má anh một cái. Không ngờ Khương Ngũ Hồ giống như bị điện giật, lập tức bật bắn người chạy ra xa, đến nỗi mũ bị bay mất cũng không thèm quay lại nhặt: "A a a! Đừng có động vào ông đây, đừng có động vào ông đây!" Dương Thư Phàm: "……" Khương Thất Ngư cũng có chút kỳ quái: 【 Chẳng lẽ anh ta phát hiện ra Dương Thư Phàm có ý đồ xấu với Mạnh Kỳ Yến rồi sao? 】 【 Chà, con chó ngốc này tuy đầu óc chẳng có bao nhiêu, nhưng ánh mắt nhìn người xem ra còn khá tốt. 】 Khương Ngũ Hồ ngồi xuống ở vị trí xa Dương Thư Phàm nhất, đôi mắt đỏ hoe liếc xéo Khương Thất Ngư một cái. Chó ngốc cái gì chứ! Anh là anh năm của cô đấy! Tần Tạ không hiểu tại sao Khương Ngũ Hồ bỗng nhiên lại hét toáng lên như vậy, liền đưa mắt nhìn anh một cái. Khương Ngũ Hồ đang lúc tức giận, chú ý tới ánh mắt của Tần Tạ, liền gắt gỏng mắng: "Nhìn cái gì mà nhìn, đồ đàn ông xuất tinh sớm!" Tần Tạ: "???" Anh ta đã đắc tội gì với vị thiếu gia nhỏ tuổi này của nhà họ Khương chứ? Tần Tạ ngay lập tức cảm thấy người nhà họ Khương ai nấy đều không dễ chọc vào, ngoại trừ Khương Tử Nhiễm. Nhưng không sao, lát nữa anh ta sẽ cho Khương Thất Ngư biết tay, anh ta cũng chẳng phải dạng vừa đâu! Tất cả khách mời đã đến đông đủ, chiếc xe buýt cũng bắt đầu lăn bánh hướng về phía mục đích. Rất nhanh sau đó mọi người liền phát hiện ra, chiếc xe buýt này càng chạy càng đi vào nơi hẻo lánh, sắp sửa tiến vào tận vùng rừng sâu núi thẳm đến nơi rồi. Tiếng rưỡi đồng hồ trôi qua, chiếc xe rốt cuộc cũng dừng lại ở một lối vào thôn vắng vẻ, chẳng có mấy bóng người. Một nhân viên công tác mang chiếc hộp đi tới: "Mời các thầy cô nộp lại điện thoại di động một chút ạ." Rất nhiều chương trình thực tế đều làm như vậy, mọi người cũng đều ngoan ngoãn nộp lên, dù sao đến giờ nghỉ ngơi thì vẫn có thể lấy lại được. Mọi người nộp xong điện thoại liền xuống xe, Tần Tạ cầm chiếc loa lớn nói: "Các bạn cứ đi thẳng về phía trước là sẽ vào đến ngôi làng ghi hình của kỳ này, trải nghiệm cuộc sống mới của mọi người trong kỳ này chính là làm dân làng!" "Từ bây giờ cho đến khi kỳ ghi hình này kết thúc, tổ chương trình sẽ không cung cấp cho các bạn bất kỳ nhu yếu phẩm nào, chuyện ăn uống, ngủ nghỉ của các bạn đều phải tự mình nghĩ cách giải quyết! Cố lên nhé!" Tần Tạ nói xong liền đóng cửa xe buýt lại. Bản thân anh ta thì tiếp tục ngồi xe buýt thong thả đi vào trong làng. Để lại một đám khách mời cùng thợ quay phim đứng thẫn thờ tại chỗ, hít trọn một bụng khói xe và tro bụi mục mịt. Mọi người: "……" Làm ăn cái kiểu gì thế không biết?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương