—— "Ha ha ha ha không hổ là đạo diễn xuất tinh sớm, hiểu rõ chúng ta muốn xem cái gì nhất! Chúng ta muốn xem chính là cảnh minh tinh chịu khổ!" —— "Chương trình thực tế nào của lão mà chẳng thế này? Tôi quen thuộc quá rồi!" —— "Minh tinh tự mình bươn chải cuộc sống thì có gì khó đâu? Kiểu gì chẳng gặp được người hâm mộ! Chỉ có loại diễn viên hết thời tuyến mười tám như Khương Thất Ngư là phải chịu khổ thôi." —— "Cô ta chắc chắn là cái đứa kéo chân sau của cả đội rồi!" Khương Tử Nhiễm và Dương Thư Phàm cũng có cùng suy nghĩ như vậy. Họ thì sợ cái gì chứ? Mấy người dân làng này chắc chắn chưa từng được nhìn thấy đại minh tinh ngoài đời bao giờ, thấy họ đến mà chẳng ngoan ngoãn dâng đồ ăn lên, rồi nhường cho họ căn phòng tốt nhất chắc! Huống hồ Khương Tử Nhiễm còn có hệ thống hỗ trợ, nên càng chẳng có gì phải sợ hãi. Khương Tử Nhiễm nhìn sang Khương Ngũ Hồ hôm nay có chút kỳ kỳ quái quái, "Anh năm, đi thôi, chúng ta đi cùng nhau." Khương Ngũ Hồ liếc nhìn Khương Tử Nhiễm, thấy cô ta đang đứng sát sạt cạnh Dương Thư Phàm thì liền vội vàng lắc đầu, "Không được, anh đi cùng..." Anh nhìn sang Hạ Nam Thăng một cái. Tên này không được, thời gian ngắn quá, anh khinh thường không thèm chấp. Lại nhìn sang Khương Thất Ngư một cái. Khương Thất Ngư liền trợn trắng mắt với anh. Người này cũng không xong, cô ta có vẻ chẳng ưa gì anh cả. Sau đó ánh mắt anh liền hướng về phía Mạnh Kỳ Yến, "Tôi đi cùng Mạnh ảnh đế." Khương Thất Ngư từ trước đến nay chẳng thèm bận tâm đến việc hòa nhập với tập thể, một mình cô đi đứng cà lơ phất phơ ở phía trước, miệng không biết lượm đâu được cọng cỏ đuôi chó ngậm trong mồm, trông cực kỳ giống mấy tên du thủ du thực trong làng. Cái kiểu mà trẻ con nhìn thấy là phải tự động né đường mà đi ấy. Mạnh Kỳ Yến nhìn Khương Thất Ngư một cái rồi bước chân đi theo, Khương Ngũ Hồ cũng vội vàng bám đuôi Mạnh Kỳ Yến. Khương Tử Nhiễm nhíu chặt lông mày. Cái tên đầu óc có vấn đề Khương Ngũ Hồ này rốt cuộc là bị làm sao thế nhỉ? Đi được hai bước, Khương Thất Ngư bỗng nhiên khựng lại, quay đầu ngó nghiêng xung quanh rồi hốt hoảng kêu toáng lên: "Vali hành lý của tôi đâu rồi? Cái vali to đùng đoàng của tôi đâu mất tiêu rồi?" Trong đó cô giấu rõ là nhiều đồ ăn với nước ngọt cơ mà! Lúc này, mọi người mới chợt nhận ra. Mẹ kiếp! Vali hành lý vẫn còn ở trên xe buýt chưa kịp mang xuống! Đồ dùng hàng ngày với quần áo tắm rửa thay giặt đều ở hết trong vali rồi! Tần Tạ lúc này đã về tới phòng điều hành của đạo diễn, nhìn vào màn hình thấy bộ dạng ngơ ngác bật ngửa của cả đám, lão liền bật cười ha hả. Mấy nhóc con! Muốn đấu với lão sao? Xem lão đây hành hạ chết các người như thế nào! —— "Ha ha ha ha ha! Ác độc thì vẫn cứ là đạo diễn xuất tinh sớm nhà chúng ta ác nhất! Các chương trình khác ít ra còn cho khách mời giữ lại hai ba món đồ, lão này thì hay rồi, cái nịt cũng chẳng còn! Đến điện thoại cũng tịch thu luôn." —— "Cười chết mất! Đây mà là trải nghiệm cuộc sống mới cái gì, đây rõ ràng là thử thách sinh tồn ở làng quê thì có!" —— "Họ còn thảm hơn cả khách mời trong chương trình 'Thay đổi cuộc sống' ấy chứ!"
Nhận ra đây là trò mèo do một tay Tần Tạ đạo diễn, Khương Thất Ngư hướng thẳng về phía ống kính máy quay hung tợn nói: "Cả đời tôi sống luôn cẩn trọng như đi trên băng mỏng, không ngờ lại ngã ngựa trong tay thằng nhóc nhà anh!" Tần Tạ ở trong phòng điều hành vừa ăn bát mì nóng hổi, vừa uống trà kỷ tử đen, cười một cách càn rỡ: "Ngày lành của cô còn ở phía sau cơ, Khương Thất Ngư ạ!" Hừ! Ai bảo cô ta dám bóc phốt chuyện lão xuất tinh sớm chứ! Leo hẳn lên top tìm kiếm thịnh hành, vừa nãy mẹ lão còn gọi điện thoại mắng cho một trận lôi đình, bắt lão phải tìm thầy lang trung y mà bốc thuốc chữa trị kìa! Mặt mũi lão mất sạch sành sanh rồi! Mấy cô người yêu cũ cũng nhao nhao lên Weibo đăng bài viết ẩn ý mỉa mai lão! Tức chết đi được! Nhưng chẳng còn cách nào khác, chuyện cũng đã rồi, mọi người trong lòng tuy chửi rủa ầm ĩ nhưng ngoài mặt vẫn phải cắn răng chấp nhận thực tế. Dương Thư Phàm có chút phiền lòng. Trong vali của cô ta có để cả một hộp bao cao su đấy! Kiểu này thì đến lúc cần lấy gì mà dùng đây. Con đường đất gồ ghề lồi lõm đi mãi chẳng thấy điểm dừng, cả đám người đi bộ ròng rã suốt nửa tiếng đồng hồ mới nhìn thấy một cụ già đang ngồi ở đầu ruộng. Mọi người lại gần nhìn kỹ thì phát hiện bên cạnh cụ có đặt một tấm biển thông báo. "Tại đây có thể kiếm được đồng tiền vàng lưu hành trong thôn, mức giá quy đổi khoảng một cái bánh màn thầu đổi lấy một đồng tiền vàng." Rõ ràng đây là nhân vật NPC do tổ chương trình sắp xếp rồi! Tất cả mọi người đều bị lôi dậy từ sáng sớm tinh mơ, đói đến mức bụng dính vào lưng rồi. Khương Thất Ngư đói đến cảm giác mình có thể một hớp nuốt chửng luôn hai con lợn. Cô vừa định bước lên hỏi han tình hình thì đã bị Khương Tử Nhiễm nhanh chân giành trước một bước. Cô ta nũng nịu cất giọng hỏi: "Ông ơi~ Cho cháu hỏi tiền vàng này thì kiếm bằng cách nào ạ?" Cụ già đội chiếc mũ rơm, bày ra vẻ mặt thờ ơ lạnh nhạt, cúi gằm mặt xuống và hoàn toàn không thèm đoái hoài gì đến Khương Tử Nhiễm. Khương Tử Nhiễm có chút sượng sùng, đứng trơ ra tại chỗ vô cùng xấu hổ. Giọng nói của hệ thống bỗng vang lên trong đầu Khương Thất Ngư. "Đinh! Có dưa để hóng rồi!" Khương Thất Ngư nheo mắt lại: 【 Ui cha mẹ ơi! Lão Vương này nhìn thế mà không hề đơn giản nha! Ngủ với bà Trương xong lại ngủ tiếp với bà Lý, cuối cùng còn làm một nháy với chồng bà Lý ngay tại bờ ruộng này luôn! Hôm nay do lao lực quá độ, tổn hao sinh lực nên ngủ gật luôn rồi! 】 【 Với cả ba người họ lão đều thề thốt là chỉ yêu duy nhất một mình đối phương thôi, đúng là một lão già bắt cá nhiều tay, chơi hệ cắm hai đầu luôn ạ! Bà vợ ở nhà cũng bị lão lừa cho xoay như chong chóng, nửa đêm lão chuồn đi còn tưởng lão ra đồng tưới nước cơ chứ! 】 Gương mặt góc cạnh tinh tế của Khương Ngũ Hồ xoắn hết cả lại vào nhau, anh trố mắt nhìn lão Vương. Người ở nông thôn bây giờ chơi bời phóng khoáng, mặn mòi đến mức này rồi sao? Khương Thất Ngư khẽ nở nụ cười, cô sán lại gần, hét to một tiếng: "Này! Lão già kia, nôn tiền vàng ra đây xem nào!" Lão Vương bị tiếng hét làm cho giật bắn cả mình, vừa mở mắt ra đã suýt chút nữa ngã lộn nhào từ trên chiếc ghế đẩu nhỏ xuống đất. —— "Khương Thất Ngư đúng là cái đồ điên này! Tôi lạy cô luôn đấy! Cụ già người ta tử tế thế kia mà cô dám mở mồm ra chửi lão già!" —— "Ha ha ha ha ha ha ha ha nhưng mà rõ ràng là vừa rồi cô nàng kia ăn nói nhẹ nhàng thì cụ có thèm đếm xỉa gì đâu." —— "Có biết kính già yêu trẻ là cái gì không hả? Cút khỏi giới giải trí giùm cái đi!" —— "Mấy người dân làng này đều không phải dạng vừa đâu, chưa kể đạo diễn xuất tinh sớm còn muốn chơi khăm khách mời nữa, ca này khó nhằn rồi đây!" —— "Cụ già không nổi điên lên đánh người đấy chứ? Tôi tin là nếu cụ có ra tay thật thì đạo diễn xuất tinh sớm tuyệt đối sẽ không ngăn cản đâu, lão còn đứng vỗ tay cổ vũ ấy chứ." Lão Vương tỉnh ngủ, khẽ nâng chiếc mũ rơm lên, sực nhớ ra hôm nay mình có nhận một công việc của đoàn phim, nhưng đạo diễn có dặn là cứ mặc sức mà phát huy, càng làm khó dễ khách mời tốt bấy nhiêu. Lão bày ra vẻ mặt không vui liếc nhìn Khương Thất Ngư, rồi lại nhìn nhóm người phía sau cô, cố tình mở miệng hỏi gặng: "Các người đến đây làm cái gì?" Khương Tử Nhiễm muốn thể hiện bản thân nhiều hơn trên sóng truyền hình nên vội vàng cướp lời: "Ông ơi~ Chúng cháu là minh tinh đến đây để quay chương trình ạ~" Cô ta còn chưa kịp nói dứt câu, lão Vương đã trợn mắt giận dữ quát lên: "Kêu ai là ông đấy, tôi năm nay mới có 65 tuổi thôi! Đang tuổi xuân phơi phới, sức dài vai rộng nhé! Phải gọi là anh trai." Khương Tử Nhiễm: "……" Khương Thất Ngư một tay gạt phắt cô nàng vướng chân vướng tay Khương Tử Nhiễm sang một bên: "Lão già kia, rốt cuộc thì làm thế nào để kiếm được tiền vàng hả?" Lão Vương tức đến mức hai lỗ mũi phập phồng to tướng: "Cô gọi ai là lão già đấy! Cô có chút lịch sự giáo dục nào không hả? Cút đi! Cái làng này không hoan nghênh các người!" Khương Thất Ngư điệu bộ lười nhác, cầm cọng cỏ đuôi chó trên tay quệt quệt lên mặt lão Vương: "Chà chà, dấu bùn đất ở bờ ruộng đêm qua còn chưa rửa sạch kìa ông cháu ơi, ui kìa! Bà Lý đến kìa! Bà Trương cũng tới luôn rồi kìa!" Hệ thống lúc này đã hoàn toàn từ bỏ ý định khuyên can, nằm im chịu trận. Cái khuôn miệng này của ký chủ nhà nó thì có trời mới quản nổi! Vừa dứt hai câu đó xong, đồng tử của lão Vương co rụt lại vì kinh hãi, lão vội vàng ngoảnh đầu lại nhìn ra phía sau! Thế nhưng chẳng thấy bóng dáng ai cả, chỉ có tiếng cười giòn giã như chuông đồng của Khương Thất Ngư lọt vào tai! Trời đất quỷ thần ơi! Cái con bé này làm sao mà biết được chuyện mờ ám xảy ra đêm hôm qua chứ? Lão Vương ngày thường là người cực kỳ trọng sĩ diện, những chuyện đồi bại đó của lão mà bị vỡ lở ra thì cái mặt già này biết giấu vào đâu cho hết nhục nhã? Thế là lão lập tức xuống nước, yếu thế trước Khương Thất Ngư: "Cô... Cô... Các người tự mình xem đi!" Nói đoạn, lão Vương liền lật ngược mặt sau của tấm biển đặt dưới chân lên. Khương Tử Nhiễm, Dương Thư Phàm cùng với Hạ Nam Thăng cả ba người đều há hốc mồm kinh ngạc! Vừa rồi Khương Thất Ngư nói cái thứ gì thế? Có ý nghĩa gì đâu chứ? Sao cái lão già bướng bỉnh này bỗng nhiên lại chịu khuất phục nhanh như vậy? —— "Bị Khương Thất Ngư nổi điên dọa cho khiếp vía rồi à?" —— "Cái gì mà bà Lý với bà Trương thế? Nghĩa là sao?" —— "Tôi nói cho các bạn nghe, ở vùng nông thôn chuyện tình cảm lăng nhăng loạn luân dữ dội lắm, bà nội tôi hay kể chuyện buôn dưa lê trong làng mà lần nào tôi nghe xong cũng sốc tận óc luôn! Tôi đoán chắc chắn Khương Thất Ngư biết phốt gì đó của ông cụ này rồi!" —— "Cái con nhỏ Khương Thất Ngư quái đản này rốt cuộc là còn biết bao nhiêu bí mật động trời nữa vậy?" Lúc này Khương Thất Ngư vẫn chưa hề hay biết, nhờ việc cô bóc phốt chuyện Tần Tạ xuất tinh sớm và được mấy cô người yêu cũ của lão ngầm lên tiếng xác nhận ngoài đời thực. Cô đã thành công thu hút được một làn sóng antifan cuồng hóng biến! Mọi người vừa chửi rủa cô thậm tệ nhưng tay thì vẫn không ngừng bấm theo dõi để hóng dưa, tài khoản Weibo mọc cỏ mốc meo từ lâu của cô giờ đây đã cán mốc tròn 1 triệu người theo dõi! Gia nhập giới giải trí suốt một năm trời mới lẹt đẹt có 50 vạn follow, mấy ngày trước đạp một phát thẳng chân cho Khương Tử Nhiễm xuống nước thì tăng được thêm 20 vạn antifan. Nói cách khác, chỉ trong vòng vài tiếng đồng hồ ngắn ngủi sáng ngày hôm nay, cô đã tăng vọt thêm 30 vạn người theo dõi. Điều này khiến người quản lý Lý Lâm mừng đến phát điên lên được! Chị ta đã biết ngay là Khương Thất Ngư kiểu gì cũng làm nên chuyện mà. Nếu như trạng thái thần kinh của Khương Thất Ngư có thể bình thường, ổn định hơn một chút nữa thì đúng là đại cát đại lợi! Tại hiện trường, mọi người đều dồn ánh mắt vào tấm biển thông báo kia. Trên tấm biển dùng bút dạ màu đen viết mấy dòng chữ nguệch ngoạc, xiêu vẹo: "Cuốc một mảnh đất, được ba đồng tiền vàng." "Thu hoạch một mẫu ngô, được ba đồng tiền vàng." "Gánh một gánh phân, được ba đồng tiền vàng." Xem xong nội dung công việc, cả đám người đều ngớ ngẩn cả mặt ra! Bắt những ngôi sao ăn mặc lộng lẫy, bảnh bao đi làm công việc đồng áng quê mùa thì đã đành, giờ đến cả gánh phân mà cũng bắt làm là cái kiểu gì vậy? Nhưng có thể thấy rõ ràng, trong ba công việc này thì gánh phân có vẻ là việc dễ kiếm tiền nhất. Phải biết rằng cuốc một mảnh đất thì phải mất vài tiếng đồng hồ còng lưng mới xong, thu hoạch ngô cũng vất vả tương tự như vậy. Khương Tử Nhiễm đảo mắt một vòng, quay sang nhìn Khương Thất Ngư rồi nói: "Cậu từ nhỏ đã lớn lên ở nông thôn, việc gánh phân này chắc là thành thạo và am hiểu lắm nhỉ?" Khương Thất Ngư nở một nụ cười nhạt, tỏ vẻ khiêm tốn đáp lại: "Đâu có đâu có, sao mà sánh bằng cái mồm suốt ngày phun ra phân của cậu được cơ chứ."