Y kinh ngạc nhìn Khương Ly, chẳng hiểu sao trong đầu bỗng chốc hiện lên một bóng hình.
Ngày trước, dường như cũng từng có một người, giống như thế này, tùy tiện chỉnh lại y phục cho y.
Thẩm Vọng khẽ mím đôi môi mỏng: “Đế cơ, trước kia cũng từng có một người tùy tiện chạm vào y phục của ta.”
Khương Ly nhướng mày: “Sau đó thì sao?”
Hàng mi dài của Thẩm Vọng buông xuống, khóe môi bật ra một tiếng cười lạnh: “Sau đó, nàng ta chết rồi.”
Lục Chiêu theo bản năng liếc nhìn Khương Ly, vừa định mở miệng khuyên giải, đã nghe Khương Ly trầm giọng gọi: “Người đâu.”
Tiếng vừa dứt, thị vệ đi theo liền tiến lên: “Đế cơ có gì phân phó?”
“Đưa Thẩm trắc quân về phủ, dạy y học lại cho rõ thế nào mới là một trắc quân.”
“Hừ.” Thẩm Vọng hừ khẽ một tiếng, xoay người định bỏ đi, lại bị một bóng dáng chắn ngang trước mặt.
Tam đế cơ Khương Nguyệt mỉm cười ôn hòa: “Hoàng tỷ đối xử với Thẩm công tử chẳng phải quá hà khắc sao?”
Ánh mắt nàng ta lưu luyến dừng lại trên người Thẩm Vọng: “Người thú vị như Thẩm công tử, hoàng tỷ nên trân trọng mới phải.”
Khương Ly liếc sang, ánh mắt nửa cười nửa không chạm thẳng vào Khương Nguyệt, khóe môi khẽ nhếch: “Người của ta, muốn giết hay muốn mổ xẻ, đều chẳng liên quan đến kẻ khác. Nhất là, ta không thích đồ của mình bị người khác thèm muốn. Nếu có kẻ dám, ta chẳng ngại cùng nhau hủy diệt.”
Lời vừa dứt, thân thể Thẩm Vọng chợt cứng đờ. Y quay đầu, khó tin nhìn Khương Ly.
Nàng vừa nói gì? Nàng gọi y là đồ của nàng?
“Hừ!” Thẩm Vọng hừ lạnh thêm một tiếng, xoay người bỏ đi rất dứt khoát, nhưng bước chân lại để lộ cơn giận bị đè nén.
Thấy Thẩm Vọng bị đưa đi, Tô Dạng cũng chuẩn bị rời khỏi, thì bỗng trong đám đông vang lên một trận ồn ào.
Hoá ra đế sư cùng quốc thủ Cơ Vân đã đến.
Ánh mắt mọi người tức thì bị thu hút, đồng loạt hành lễ bái kiến đế sư Chu Ngọc Lan.
Chu Ngọc Lan trên mặt mang theo ý cười, nhưng ngay khi đi ngang qua Khương Ly thì nụ cười kia bỗng tắt ngấm.
Trong mắt bà, sự chán ghét không hề che giấu, khiến Khương Nguyệt vui sướng bật cười: “Hoàng tỷ, lát nữa phải cố gắng đấy nhé.”
“Đương nhiên phải cố gắng rồi, nếu không, sao có thể xứng đáng với công lao mà hoàng muội đã rêu rao khắp nơi giúp ta?”
Nét cười trên mặt Khương Nguyệt khựng lại một thoáng, song rất nhanh lại được thay bằng nụ cười dịu dàng: “Hoàng tỷ nói gì, hoàng muội nghe chẳng hiểu.”
Khương Ly sải bước tiến lên phía trước.
Danh tiếng của Cơ Vân vang xa, chưa từng có ai dám khiêu chiến, vì vậy, người đầu tiên bước ra hôm nay chính là Khương Ly.
Hạc Thanh Từ khẽ liếc Tô Dạng, thấp giọng nói: “Cơ Vân nổi danh là cao thủ cờ vây, ngươi không muốn ở lại xem sao?”
Tô Dạng trầm ngâm giây lát, cuối cùng vẫn không rời đi.
Lục Chiêu còn muốn khuyên Khương Ly lần nữa, nhưng thấy nàng đã bước nhanh ra, ngồi xuống đối diện với Cơ Vân.
Hắn tối sầm mặt, bất đắc dĩ cũng đành đi theo.
Cơ Vân hướng về Khương Ly hơi cúi người: “Tham kiến đế cơ.”
Khương Ly gật đầu: “Bắt đầu đi.”
Cơ Vân thoáng kinh ngạc nhìn nàng. Về vị Đại đế cơ này, nàng ấy từng nghe nói qua, cả Ngọc Kinh nổi danh ăn chơi phóng đãng. Nhưng lúc này, thấy nàng trầm tĩnh tự nhiên, trái lại khiến người ta bất ngờ.
Ánh nắng xuyên qua tán cây, rải xuống bàn cờ được khắc chế tinh xảo. Hai đầu bàn cờ, quốc thủ Cơ Vân cùng đế cơ Khương Ly ngồi đối diện.
Cơ Vân một thân tố y, khí chất nho nhã, giữa lông mày lộ vẻ trầm ổn cùng tự tin, chính là cao thủ được công nhận trong lòng mọi người.
Còn Khương Ly, trên người khoác y phục hoa lệ, rơi vào mắt chúng nhân, chỉ cảm thấy không che giấu được khí chất phóng đãng.
Khán giả đã vây thành từng vòng, xì xào bàn tán.
“Đại đế cơ này phải chăng uống nhầm thuốc rồi, lại dám thách thức đại sư Cơ Vân?”
“Hẳn là không biết trời cao đất dày, tự rước lấy nhục thôi.”
Ván cờ mở màn, Cơ Vân cầm quân đen đi trước, từng nước cờ rơi xuống vững vàng mạnh mẽ, khí thế hiển lộ rõ rệt. Quân đen như sư tử xuất sơn, lập tức chiếm lấy trọng địa bàn cờ, thế cờ tràn đầy khí thế.
Nước mở màn liền bày ra thế công sắc bén, mỗi một quân cờ rơi xuống, tựa như ngàn quân vạn mã đồng loạt xuất chinh.
Khương Ly ngẩng mắt nhìn nàng ấy, ánh mắt vương nét cười. Cơ Vân vẫn như xưa, vừa khai cục liền bày thế dồn dập. Nàng từng nhắc rất nhiều lần: quá nóng vội, tất sẽ đại bại, thế nhưng nàng ấy lại chẳng chịu nghe.
Khương Ly chẳng chút vội vàng, khóe môi vẽ một nụ cười thản nhiên, nhấc một quân trắng, nhẹ nhàng đáp lại một chiêu.
Thoạt nhìn như tùy tiện, nhưng lại ẩn chứa huyền cơ.