Bốn Trắc Phu Đều Muốn Tranh Giành Nàng

Chương 31: Chẳng lẽ trước kia là cố ý che giấu

Trước Sau

break

Theo đà ván cờ tiến sâu, thế công của Cơ Vân càng lúc càng sắc bén, quân đen bước bước áp sát, trông chừng muốn vây diệt toàn bộ quân trắng.

Khán giả gật gù, trên mặt đầy vẻ tán thưởng.

“Quốc thủ Cơ Vân quả nhiên danh bất hư truyền, Đại đế cơ e là sắp thảm bại rồi.” Có người không kìm được thở dài cảm thán.

Thế nhưng, ngay lúc mọi người đều tưởng cục diện đã định, quân trắng trong tay Khương Ly nhẹ nhàng rơi xuống, lại như một nhánh kỳ binh bất ngờ lao ra, lập tức xoay chuyển thế trận. Những quân trắng vốn đang bị áp chế bỗng hóa thành mãnh long tỉnh giấc, bắt đầu phản công.

Trên bàn cờ, khói lửa mịt mùng, đen trắng giao tranh, giằng xé quyết liệt.

Cơ Vân ngẩng mắt nhìn Khương Ly, ánh mắt dần trở nên thâm trầm.

Quá quen thuộc… phong cách này, giống như… Khương Ly.

Trong lòng nàng ấy thoáng chốc rối loạn. Nàng ấy nhấc quân đen, từng bước ép sát, mỗi nước đi như thanh kiếm bén nhắm thẳng vào trận địa của Khương Ly.

Khương Ly nhìn thì có vẻ chật vật chống đỡ, nhưng đến thời khắc then chốt, nàng lại khéo léo hóa giải, chuyển nguy thành an.

Người xem bắt đầu căng thẳng, lòng tin vốn chắc chắn nay cũng lay động ít nhiều.

“Đại đế cơ vậy mà có thể đấu ngang ngửa với Cơ Vân đến mức này, thật sự ngoài dự liệu!”

“Chẳng lẽ vị Đại đế cơ này đúng là có vài phần bản lĩnh? Trước kia chỉ là cố ý che giấu?” Có người thì thào.

Nét cười nhàn nhã trên mặt Khương Nguyệt biến mất, nàng ta dán chặt mắt vào Khương Ly, lông mày chau chặt.

Cơ Vân chăm chú nhìn Khương Ly. Nàng ấy không ngờ, dưới thế công dồn dập của mình, đối phương vẫn trụ vững đến nay. Hít sâu một hơi, nàng ấy lại hạ xuống một quân, toan chặn tuyệt đường lui của Khương Ly.

Trong mắt Khương Ly thoáng lên một tia xảo quyệt, nàng chẳng né tránh, ngược lại còn chủ động nghênh chiến, trực diện đối đầu với Cơ Vân.

Quân cờ giao nhau, đen trắng xen kẽ, thế trận càng thêm căng thẳng.

“Đại đế cơ này, phong cách cờ thật to gan!” Có người không nhịn được kêu lên.

Chu Ngọc Lan vốn ngồi thần sắc nhạt nhòa, nay bỗng bật dậy, ánh mắt kinh ngạc nhìn chăm chăm bàn cờ, rồi lại nhìn sang Khương Ly, gương mặt toàn là vẻ chấn động.

Ngươi tới ta đi, khói lửa càng dày đặc trên bàn cờ.

Trán Cơ Vân dần rịn mồ hôi, mỗi một bước đi đều suy tính kỹ lưỡng, song vẫn không cách nào hoàn toàn áp chế Khương Ly.

Ngược lại, Khương Ly càng đánh càng hăng, liên tục xuất chiêu lạ khiến Cơ Vân khó lòng phòng bị. Nàng ấy tuyệt đối không nghĩ tới, Khương Ly lại có thủ đoạn đến vậy.

Thời gian trôi qua, cục diện ngày một giằng co, ưu thế của Cơ Vân không còn rõ rệt, trong khi thế phản công của Khương Ly càng lúc càng dữ dội.

“Chẳng lẽ Đại đế cơ thật sự có thể lật ngược thế cờ?” Trong tiếng bàn luận, đầy rẫy kinh ngạc cùng nghi hoặc.

Đúng vào thời khắc mấu chốt, một quân trắng của Khương Ly hạ xuống, định thế toàn cục.

Cơ Vân sắc mặt tái nhợt, nhìn chằm chằm bàn cờ, hồi lâu không thể hoàn hồn.

Trong viện lặng ngắt như tờ, kế đó vang lên một tràng kinh thán. Không ai ngờ, người chiến thắng cuối cùng lại là vị đế cơ phóng túng kia!

Sắc mặt Khương Nguyệt càng thêm trắng bệch. Phủ nàng ta vốn đã thiếu hụt, lần này còn lấy cớ cá cược mà dồn ra không ít bạc, đặt hết vào cửa Khương Tự thua.

Tưởng đâu sẽ vớ bẫm một khoản, nào ng nàng lại thắng! Nàng thật sự thắng rồi!

Nghĩ tới việc mình trong nháy mắt sạch bách vốn liếng, Khương Nguyệt chỉ thấy cả người rét buốt.

Khương Ly quay sang Cơ Vân: “Đa tạ đã nhường.”

Cơ Vân khẽ gật đầu, bàn tay buông bên hông nắm chặt.

Trong lòng nàng ấy bỗng dấy lên một ý nghĩ phi thực.

“Đại đế cơ kỳ nghệ cao siêu, khiến tại hạ khâm phục. Chẳng hay ngày khác có thể đến phủ đế cơ thỉnh giáo một phen chăng?”

“Lúc nào cũng nghênh đón.”

Khương Ly đứng dậy, ánh mắt khẽ quét về phía Chu Ngọc Lan.

Gặp phải ánh nhìn của nàng, Chu Ngọc Lan khẽ ho khan, lúng túng dời mắt đi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương