Bốn Trắc Phu Đều Muốn Tranh Giành Nàng

Chương 34: Đế cơ chưa từng nói biết đánh cờ

Trước Sau

break

Nghe vậy, Khương Ly khẽ cười, nàng cũng không giấu giếm: “Quả thật, nhân phẩm của đế sư cao quý, được người người tôn kính. Dù người có lỡ lời sau khi uống rượu, cũng sẽ chẳng ai dám đem ra truyền đi. Là ta cố ý sai người tung tin, khiến nữ quân cảm thấy bất an. Sau đó, nhân lúc trên triều đình không ai dám chọc giận một đế sư tính tình cứng rắn, bướng bỉnh, ta mới ra mặt gánh lấy phần việc khó khăn này.”

Chu Ngọc Lan nheo mắt lại. Bà vốn vẫn thấy kỳ lạ, rõ ràng khi đó chỉ vì tức giận mà buông vài lời với bằng hữu, sao lại có thể truyền khắp trong ngoài? Thì ra, hóa ra là bị tính kế!

Bà liếc nhìn Khương Ly, bực dọc nói: “Ngươi lấy gì chắc chắn rằng ta sẽ nghe theo? Chẳng lẽ không sợ vì vậy mà hủy cả tiền đồ?”

“Danh tiếng của ta, nói gì đến tiền đồ?” Khương Ly thản nhiên đáp, giọng điệu thẳng thắn tự tại.

“Đế sư xem trọng cờ, càng biết phẩm cờ chính là phẩm người. Khương Tự ta tự biết mình phẩm cờ không tệ, có thể lọt vào mắt đế sư, nên mới muốn lấy đó làm cơ duyên, kết giao cùng người. Nếu được đế sư để mắt, ta sẽ có thể rửa sạch cái danh ăn chơi vô dụng, đường đường chính chính bước lên triều đường.”

“Nếu không, một kẻ ăn chơi, thì lấy gì mà tranh cùng tam đế cơ vốn đang được lòng dân?”

“Ha ha ha…” Chu Ngọc Lan chợt bật cười, dường như kể từ sau Khương Ly, bà chưa từng gặp ai thú vị như vậy.

“Ngươi đúng là thành thật. Vậy chẳng lẽ không sợ ta giận dữ, thu lại lễ bái sư vừa rồi?”

Khương Ly ôm chặt chiếc hộp trong ngực: “Đế sư một lời nghìn vàng, Khương Tự có gì phải sợ?”

Ánh mắt Chu Ngọc Lan nhìn nàng hoàn toàn khác đi, không còn sự chán ghét lúc ban đầu, mà thay vào đó là tràn đầy tán thưởng.

Không sai, xem ra Tây Việt này, vẫn còn có thể được cứu.

Sau khi cáo biệt Chu Ngọc Lan, Khương Ly vừa bước ra khỏi phủ liền thấy Tô Dạng, Lục Chiêu và Hạc Thanh Từ đang chờ ở ngoài.

Tô Dạng trong ngực vẫn ôm chặt bức họa mà hắn đã bỏ một số tiền lớn mua về. Ánh mắt Khương Ly lướt qua, trong đáy mắt lóe lên một tia không tán đồng, nhưng chỉ thoáng qua mà cũng bị hắn bắt gặp.

Hắn càng ôm chặt bức họa, định quay người cáo từ, nhưng lại nghe Khương Ly nói: “Cùng nhau về đi.”

Lời từ biệt của hắn lập tức nghẹn lại nơi cổ họng.

Hắn do dự một chút, cuối cùng vẫn ôm bức họa bước lên xe.

Chiếc xe ngựa được chế tác từ gỗ trắc quý hiếm, thân xe khắc hoa văn mây lành và chim muông tinh xảo, sơn son đỏ bóng loáng, dưới ánh trăng tỏa sáng rực rỡ. Bốn góc xe treo những chiếc chuông vàng, theo nhịp xe lăn mà vang lên những tiếng leng keng trong trẻo.

Màn xe dệt từ gấm Tô Châu thượng hạng, thêu hình chim tước xanh sinh động như thật. Đôi cánh dang rộng, thần thái linh động, tựa như chỉ chốc lát nữa thôi sẽ xé toạc lớp gấm, tung cánh bay lên chín tầng trời.

Bên trong xe, tĩnh lặng đến rợn người. Tô Dạng vốn nghĩ nàng sẽ trách cứ, nào ngờ nàng chẳng nói lấy một câu, vừa lên xe liền tựa vào nhuyễn tháp nghỉ ngơi.

Trong lòng hắn đầy nghi hoặc, rõ ràng ban nãy hắn trông thấy nàng khẽ lắc đầu.

Trái ngược với sự cẩn trọng của Tô Dạng, Lục Chiêu thì chẳng hề che giấu, ánh mắt thẳng thắn dừng trên người Khương Ly.

Hắn lúc này mới nhận ra, thì ra Đại đế cơ thực sự rất đẹp.

Hôm nay, nàng mặc một bộ váy dài nguyệt bạch, trên vạt áo thêu từng đóa hoa đào phớt hồng, mờ ảo như khói sương. Mái tóc đen tuyền chỉ búi sơ sài, cố định bằng một cây trâm ngọc bích.

Làn da trắng như tuyết, chân mày cong cong như núi xa, đôi mắt như hồ thu lấp lánh, trong trong ngoài ngoài mang theo chút nhàn nhạt hờ hững, tựa như vạn vật nhân gian đều chẳng thể lọt vào mắt. Đôi môi hồng mơn mởn khẽ cong, dường như cười mà chẳng cười, khiến người ta không khỏi muốn dò xét tâm ý nàng.

Giờ phút này, nàng chống một tay lên thái dương, tay kia khẽ gảy chiếc lư hương bên cạnh. Làn khói xanh mảnh mai uốn lượn, mùi đàn hương nhè nhẹ lan tỏa trong khoang xe.

Ánh mắt nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng dường như cũng chẳng nhìn vào đâu, tâm tư bay xa chẳng rõ nơi nào.

Xe ngựa khẽ lắc lư, nàng vẫn an nhàn như cũ, thỉnh thoảng nhấp một ngụm trà thơm, động tác tao nhã đến cực điểm.

Lục Chiêu nheo mắt, lên tiếng phá vỡ sự tĩnh lặng: “Đế cơ chưa từng nói biết đánh cờ.”

Lời vừa dứt, Hạc Thanh Từ vốn im lặng từ đầu liền quay sang nhìn Khương Ly.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương