Cashew - người vừa mới lượn lờ một vòng lớn trong biển hoa - hiện đang đứng ngay trước mặt anh, trên người dính đầy những cánh hoa và lá cây, trong tay còn ôm một bó hoa lớn màu xanh tím bán trong suốt.
"Hoa Nguyệt Quang mini."
Nguyệt Quang hoa vốn là một loại thực vật khổng lồ, đóa hoa khi nở ra có kích thước sánh ngang với cả một căn nhà, những cánh hoa màu xanh tím bán trong suốt vừa xinh đẹp lại vừa đảm bảo được sự riêng tư.
Loài bướm thường rất thích hóa thành nguyên hình, rồi tiến hành các hoạt động giao phối nguyên thủy ở bên trong những đóa hoa Nguyệt Quang ấy.
Mà hoa Nguyệt Ảnh vốn có hình dáng cực kỳ giống với hoa Nguyệt Quang, cũng được gán cho một ý nghĩa ngôn ngữ loài hoa tương tự.
Tặng bó hoa này, cũng tương đương với một lời bày tỏ vô cùng thẳng thắn và rõ ràng rằng:
"Tớ yêu cậu, hãy kết hôn với tớ, tớ muốn được ân ái cùng cậu."
Hành tinh Phồn Hoa có biết bao nhiêu loại hoa, tại sao Cashew lại cứ nhất quyết chọn trúng loại hoa này cơ chứ?
Đối mặt với bó hoa Nguyệt Ảnh lớn đang được đưa tới trước mặt, chú bướm trắng vốn luôn lạnh lùng và trầm tĩnh cũng bắt đầu cảm thấy có chút không giữ nổi bình tĩnh nữa rồi.
Cashew hoàn toàn không biết gì về những suy nghĩ nội tâm phức tạp của cậu bạn thân, cậu gãi gãi đầu: "Tại sao lại không thể tùy tiện tặng chứ?"
"Ừm... cái này cậu tự về mà tra cứu đi, đừng có tặng tùy tiện."
Lanster cân nhắc thấy nếu giờ mà nói rõ ra, chú bướm nhỏ có lẽ sẽ vì xấu hổ mà muốn đào hố trốn biệt tích mất, nên anh vẫn đón lấy bó hoa Nguyệt Ảnh kia với vẻ mặt đầy cứng nhắc.
"Tớ đâu có tặng tùy tiện, chính vì là cậu nên tớ mới tặng đó." Cashew vô cùng nghiêm túc nói.
Hơn mười năm nay, số lượng Thư trùng mà cậu từng tiếp xúc cũng chẳng hề ít, nhưng một sự hiện diện có dung mạo và khí chất đủ để xứng tầm với hoa Nguyệt Ảnh thì cậu cũng mới chỉ thấy mỗi mình Lanster mà thôi.
Phía sau bó hoa Nguyệt Ảnh, vành tai của chú bướm trắng đã hơi ửng đỏ.
Những lời này... những lời này đúng là quá phạm quy rồi.
"Ơ, Lanster, sao cậu lại..."
"Tớ chợt nhớ ra, để đáp lễ, tớ cũng nên tặng cậu một bó hoa, sẵn tiện phổ biến kiến thức cho cậu xem giữa những con Bướm với nhau thì tặng loại hoa nào mới là phù hợp."
Lanster còn chưa đợi Cashew nói dứt câu, đôi cánh bướm màu bạc trắng sau lưng đã dang rộng ra, bay thẳng vào sâu trong bụi hoa.
"Phản ứng của cậu ấy lạ thật đấy, chẳng lẽ hoa Nguyệt Ảnh không thể tùy tiện tặng sao?"
Cashew đầy vẻ nghi hoặc gãi gãi đầu, nhìn theo chú bướm trắng đang bay vào bụi hoa, trông dáng vẻ đó chẳng giống đi hái hoa chút nào, mà trái lại trông giống như đang bỏ chạy trối chết vậy.
Có lẽ là do bản thân mình thực sự không am hiểu kiến thức về tộc Bướm, Viện trưởng già chắc cũng chẳng để ý đến mấy tiểu tiết này, mà cậu thì lại chẳng mấy mặn mà với việc tìm hiểu mấy thứ này trên quang não.
Thế là, Cashew - người vốn lớn lên từ viện mồ côi - bèn chọn lấy một thảm cỏ trông có vẻ vô cùng mềm mại rồi ngồi xuống, định bụng chờ xem Lanster sẽ tặng mình loại hoa gì.
Trong tầm mắt của cậu, dáng vẻ chú bướm trắng nhẹ nhàng bay lượn lên xuống giữa những lùm hoa, trông cũng đầy tính thẩm mỹ.
[Người ơi~ Người hãy bay chậm thôi~]
Trước cảnh đẹp như vậy, hệ thống bắt đầu phát bài hát "Hai con bướm" ngay trong đầu của ký chủ.
"Cậu không thể đổi sang một bài hát khác được sao?"
Cashew vừa nghe thấy giai điệu này là lập tức liên tưởng đến cơn ác mộng rùng rợn ngày hôm đó, cả người nổi hết cả da gà da vịt.
[Nhưng mà tôi thấy bài này rất hợp cảnh hợp tình mà, cậu không định tiến lên bay vài vòng luôn hả?]
Ngay trong vài giây ngắn ngủi trò chuyện với hệ thống, Cashew chỉ vừa thoáng lơ đễnh, bóng dáng chú bướm trắng đã biến mất khỏi tầm mắt cậu.
"Lanster?"
Cashew từ trong lùm cỏ đứng dậy, đưa mắt nhìn quanh quất xung quanh, đột nhiên bả vai bị vỗ nhẹ một cái từ phía sau, cậu mới phát hiện ra chú bướm trắng đã hạ cánh xuống ngay sau lưng mình từ lúc nào.
Trên người đối phương vương đầy những lá cỏ và hương hoa thơm ngát, đôi đồng tử màu bạc hơi cong lên đầy ý cười, anh đưa một bó hoa hồng đỏ tươi thắm vẫn còn đọng những giọt sương mai sang: "Cashew, cái này tặng cho cậu."
"Tớ... cậu... cậu nói loại hoa thích hợp tặng cho bạn bè, chính là hoa hồng đỏ sao?"
Sống qua cả hai kiếp người, đây là lần đầu tiên Cashew được tặng hoa hồng đỏ, cậu sững sờ ngay tại chỗ, đôi đồng tử vàng rực không tự chủ được mà mở to, khuôn mặt hiện rõ vẻ không thể tin nổi, ngay cả lời nói cũng trở nên lắp ba lắp bắp.
"Có vấn đề gì sao? Tớ thấy nó rất hợp với cậu."