Hoa hồng đỏ đại diện cho sự nhiệt huyết, Lanster cảm thấy nó rất hợp với tính cách của Cashew, đồng thời còn có thể tượng trưng cho tình bạn giữa hai người bọn họ cũng nồng ấm và rực rỡ hệt như ngọn lửa vậy.
"... Cảm ơn nhé, tớ cũng, ừm, tớ cũng thấy rất hợp."
Cashew đón lấy bó hoa hồng đỏ với vẻ mặt đầy phức tạp.
"Hơn nữa mùi vị cũng không tệ đâu, khá là ngọt đấy... Sao mặt cậu tự nhiên lại đỏ bừng lên thế?"
Lanster nhìn Cashew đang đỏ lựng từ vành tai cho đến tận mặt, nghi hoặc hỏi.
"Tại vì hoa hồng đỏ quá thôi, mấy cánh hoa màu đỏ hắt sắc tố lên mặt tớ ấy mà."
Cashew tùy tiện tìm một cái cớ vụng về, nhưng rất nhanh sau đó, sự chú ý của cậu đã dời từ việc "bạn thân tặng mình một bó hoa hồng đỏ" sang "cái thứ này mà cũng ăn được sao?".
Chú bướm nhỏ vươn tay ra, bẻ lấy một đóa hoa rồi trực tiếp nhét vào trong miệng.
Hương thơm của hoa hồng bùng nổ trong khoang miệng, dòng mật hoa ngọt ngào xuôi theo cổ họng chảy xuống, cảm giác mềm mại nơi đầu lưỡi càng khiến vị giác bị chinh phục ngay tức khắc.
Đôi đồng tử vàng rực của chú bướm nhỏ bỗng chốc sáng bừng lên.
Ngon quá đi mất!
Cashew như thể vừa khai phá được vùng đất mới, liền lao đầu vào giữa cánh đồng hoa hồng, bên trái một đóa hồng đỏ, bên phải một đóa hồng trắng, ăn uống vô cùng vui vẻ.
Lanster nhìn cành lá trơ trụi trong tay mình, khẽ thở dài một tiếng, rồi cũng quay người bước vào cánh đồng hoa hồng.
Lại phải tốn thêm thời gian để chọn lại một bó hồng đỏ vừa đẹp vừa tươi rồi đây.
Có điều...
Anh nhìn chú bướm nhỏ đang bay lượn tung tăng giữa cánh đồng hoa hồng, khóe môi hơi nhếch lên.
Như thế này cũng thật là vui vẻ.
...
Sáng sớm thứ Hai, hai chú bướm vừa đi du lịch hành tinh Phồn Hoa về, mỗi người đều mang theo một bó hoa. Sau khi đã xử lý hoa tươi thành những đóa hoa bất tử, họ lén lút mang chúng vào trong ký túc xá.
Thế nhưng ký túc xá cũng chỉ có bấy nhiêu diện tích, chẳng mấy chốc hai bó hoa đã bị hai người bạn cùng phòng còn lại nhìn thấy.
"Cashew, cậu đang lén lút giấu giếm cái gì đấy?"
Ian tò mò, chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấy những cánh hoa hồng đỏ lộ ra phía sau lưng người bạn thân.
"Ồ ồ, là hoa hồng đỏ à, Lanster tặng sao? Cái này thì có gì mà phải giấu."
Cashew "à" lên một tiếng, cậu cười gượng gạo rồi mang bó hoa ra đặt lên bàn: "Cậu nói đúng đấy, cũng chẳng có gì phải giấu cả, ha ha ha ha."
Chủ yếu là do ở kiếp trước, ý nghĩa của hoa hồng đỏ đã quá phổ biến và thịnh hành, nên theo bản năng cậu liền giấu bó hoa "tỏ tình" này đi.
Kaino thì lại dời tầm mắt sang chú bướm trắng vốn có biểu hiện chẳng mấy bình thường kể từ khi trở về: "Lanster, cậu—"
Lời còn chưa dứt, hắn đã nhìn thấy những cánh hoa Nguyệt Ảnh.
Biểu cảm vốn dĩ đang ôn hòa của bọ ngựa phong lan bỗng chốc đông cứng lại.
Là một người thường xuyên tụ tập vui chơi với đám bạn thuộc tộc Bướm, Kaino dĩ nhiên biết rất rõ về những kiến thức thường thức của tộc này.
"Cậu cậu cậu... các cậu..."
Kaino cứ trân trân nhìn Lanster "cậu" mất một hồi lâu, sau đó mới đầy vẻ không thể tin nổi mà quay đầu sang nhìn Cashew.
Lanster thẳng tay tống bó hoa Nguyệt Ảnh vào trong tủ quần áo, rồi bịt chặt miệng Kaino lại: "Đây chỉ là một sự ngoài ý muốn mà thôi."
"Ưm ưm ưm ưm ưm..." (Cậu nghĩ tớ sẽ tin chắc?)
"Cùng đi học môn tự chọn chứ gì, tớ biết rồi, đi thôi."
Lanster lôi xồng xộc Kaino đi, rời khỏi ký túc xá nhanh như một cơn gió, còn Ian sáng thứ Hai cũng phải đến lớp học khiêu vũ Latin.
Căn phòng ký túc xá vừa nãy còn náo nhiệt, giờ đây chỉ còn lại mình Cashew, người chẳng có cả tiết tự chọn lẫn tiết chuyên ngành vào lúc này.
[Ký chủ, điểm kỹ năng đã đủ để đổi rồi.]
Bản hack tận tâm tận lực lên tiếng nhắc nhở.
Cashew gật gật đầu, tiêu tốn năm nghìn điểm kỹ năng để đổi lấy thuốc tăng cường tinh thần lực.
Bạn cùng phòng cả buổi sáng này đều sẽ không quay về, thức ăn mua từ trước đã tích trữ đầy một tủ, bài tập cũng đã hoàn thành xong xuôi.
Chú bướm nhỏ một lần nữa xác nhận khâu chuẩn bị của mình đã vẹn toàn không chút sai sót, bèn ngồi trên giường, ngửa cổ uống cạn thứ chất lỏng trong lọ.
Thứ chất lỏng mát lạnh, ngọt thanh tựa như làn nước xuôi theo cổ họng chảy vào bên trong, khiến ý thức vốn đang tỉnh táo của Cashew tức khắc trở nên mơ hồ.
Thời gian tựa hồ chỉ mới trôi qua trong chớp mắt, nhưng lại dường như đã qua đi thật lâu.
Cashew đã từng tưởng tượng qua rất nhiều cảm giác khi đột phá.
Chẳng hạn như đau đớn đến mức chết đi sống lại, cơ thể đào thải ra vô số tạp chất, hay trong tâm trí nhìn thấy những ảo ảnh hào quang rực rỡ tựa thần linh, tinh thần sảng khoái lạ thường...