Cầm Nhầm Kịch Bản Giới Tính, Tôi Trở Thành Chiến Thần Trùng Tộc

Chương 38: Cưỡng hôn (2)

Trước Sau

break

Dẫu sao thì trong rất nhiều cuốn tiểu thuyết đều viết như vậy cả.

Thế nhưng sau khi đột phá xong, cậu chẳng hề thấy đau đớn, cũng chẳng thấy sung sướng gì.

Trong đầu cậu lúc này chỉ còn duy nhất một suy nghĩ.

Đói quá.

Đó không phải là cái đói bình thường do lỡ mất một bữa cơm, mà giống như cái đói cồn cào sau cả một tháng trời ròng rã không có gì bỏ bụng vậy.

Từng tế bào đều đang kêu gào đòi hỏi năng lượng, cảm giác đói khát hệt như thủy triều nhấn chìm mọi giác quan, lý trí và cảm tính thảy đều bị đè nén xuống, chỉ còn lại duy nhất ý niệm "ăn" đang thao túng đại não.

Cashew hiện giờ chẳng khác nào một con bướm nguyên thủy, ngay khi xúc tu đánh hơi được mùi thức ăn trong tủ quần áo, cậu lập tức nhảy dựng từ trên giường xuống, thô bạo phá nát cánh cửa gỗ, dùng lớp giáp trùng sắc nhọn rạch tan bao bì, điên cuồng càn quét đống thức ăn bên trong.

Chưa đủ.

Vẫn chưa đủ.

Còn lâu mới đủ.

Đúng vào lúc này, cửa ký túc xá vang lên một tiếng "két" rồi mở ra.

"Lanster, rốt cuộc là cậu làm cái món đó kiểu gì thế hả? Tớ thấy thầy Andre mới nếm thử một miếng thôi đã chạy thẳng tới thùng rác để nôn rồi, ha ha ha ha ha."

Kaino nhìn người bạn thân cùng với món đồ ngọt đang bưng trên tay cậu ấy, bật ra tiếng cười nhạo không chút nể tình.

Trong giờ học "Căn Bếp Tinh Hoa", thức ăn của các bạn học đều được mọi người chia sẻ cho nhau, duy chỉ có món bánh ngọt nhỏ của Lanster là lũ Thư trùng cứ hễ nếm một miếng là lại nôn thốc nôn tháo một miếng, cuối cùng chỉ có thể bị chính chủ bưng về lại.

"Cũng... không đến nỗi khó ăn lắm đâu nhỉ."

Lanster cúi đầu nhìn "kiệt tác" của chính mình, vẻ chột dạ trong đôi mắt anh dường như sắp tràn ra ngoài đến nơi rồi.

"Làm Trùng thì phải biết nhìn rõ hiện thực, đừng có tự dối Trùng dối mình như thế."

Kaino đầy vẻ đồng cảm vỗ vỗ vai bạn mình, cố gắng kìm nén ý định bật cười thành tiếng.

"Tớ thực sự thấy mùi vị cũng được mà."

Chú bướm trắng vốn có tính tình kiêu ngạo vẫn còn đang cố chấp cứng miệng, anh dùng chiếc thìa đặt bên cạnh xúc lên một miếng, rồi đưa vào trong miệng mình.

Ngay giây tiếp theo, đầu lưỡi vừa chạm vào miếng bánh ngọt đã truyền đến một cơn đau rát bỏng, cảm giác cay nồng sặc sụa xộc thẳng từ khoang miệng lên hốc mũi, rồi chiếm trọn lấy cả năm giác quan.

"Khụ khụ khụ khụ..."

Gương mặt vốn xưa nay chẳng mấy khi biến sắc của Lanster, chỉ vì một miếng bánh ngọt mới đặt trên đầu lưỡi, thậm chí còn chưa kịp nuốt xuống, mà đã hoàn toàn sụp đổ.

"Ha ha ha ha ha ha ha!"

Kaino nhìn Lanster đang trong trạng thái "tan vỡ", cuối cùng cũng không tài nào nhịn được nữa, cười đến mức chẳng thể đứng thẳng lưng lên nổi.

... Cho đến khi một bóng đen đột nhiên lao tới, húc bay cả Kaino, giật phắt lấy chiếc đĩa trong tay Lanster, rồi dốc thẳng miếng bánh ngọt vào trong miệng mình.

Lanster vẫn còn đang giữ nguyên tư thế cầm đĩa, sững sờ kinh ngạc.

Kaino đang ôm eo lóp ngóp bò dậy từ dưới đất cũng sửng sốt không kém.

Kẻ có thể nuốt chửng miếng bánh này chỉ trong một ngụm, nếu không phải là dũng sĩ thì chắc chắn là vị giác đã có vấn đề rồi.

"Cashew? Cậu..."

Lanster vừa định nói gì đó, liền trông thấy đối phương – kẻ vừa đánh chén sạch bách chiếc bánh ngọt chỉ trong vòng ba giây – ngẩng đầu lên.

Đó là một đôi đồng tử vàng rực đã hoàn toàn đánh mất đi lý trí, bên trong đong đầy sự tham lam và khao khát ăn uống mãnh liệt, không chút che giấu, vốn chỉ xuất hiện ở chủng tộc Trùng nguyên thủy.

Gần như ngay tức khắc, cả người anh bị đối phương dùng sức mạnh to lớn ép chặt lên tường. Một bóng đen đầy áp lực bao trùm xuống, mang theo khí thế mạnh mẽ không thể chối từ, hệt như muốn đóng đinh anh lên mặt tường lạnh lẽo này vậy.

Hơi thở ấm nóng cùng hương thơm đầy bá đạo dần trở nên rõ rệt, một thứ gì đó mềm mại khẽ chạm vào làn môi anh.

Lanster trợn tròn hai mắt kinh ngạc.

Giây tiếp theo, cánh môi bị cưỡng ép cạy mở, miếng bánh ngọt còn chưa kịp nuốt xuống đã bị đối phương càn quét, cướp đoạt sạch sành sanh.

Lanster: ...

Cho nên cậu đột nhiên ép tớ vào tường rồi cưỡng hôn, chỉ là vì miếng bánh ngọt trong miệng tớ thôi sao?

:)

Đầu óc Lanster rối bời, trong tâm trí chỉ còn lặp đi lặp lại những từ ngữ: "Bộp! Sự trong trắng! Mất sạch rồi!"

Kaino vẫn giữ nguyên tư thế đứng lên được một nửa, đại não trực tiếp đình trệ, cả con Trùng đều bị dọa cho ngây dại.

"Tớ về rồi đây!"

Ian bước vào ký túc xá, phá tan bầu không khí tĩnh lặng đến đông đặc, thế nhưng sau khi nhìn thấy hai chú bướm đang hôn nhau nồng nhiệt trên tường, cậu ta liền hóa đá.

Ngay sau đó, chú châu chấu đỏ thuần tình này đã phát ra một tiếng thét chói tai đầy kinh động.

"Hai con Thư trùng các cậu đang làm cái gì trong ký túc xá thế này hả!!!"

...

Nana: Truyện hài điên :)))

break
Trước Sau

Báo lỗi chương