Cuối cùng, người chấm dứt sự hỗn loạn này chính là Lanster, sau khi hoàn hồn lại, hắn tung một chưởng đánh thẳng vào điểm yếu của tộc Bướm, thành công đánh ngất Cashew.
Kaino - người đã bị dọa đến ngây dại - cũng dần lấy lại tinh thần, đôi mắt màu xanh biếc ẩn sau tròng kính nhìn trân trân vào người bạn tốt:
"Đây chính là điều cậu đã nói với tớ trong giờ học rằng "Mọi chuyện đều là tai nạn, bọn tớ thực ra chẳng có quan hệ gì khác" đấy hả?"
Chuyện Cashew đối xử với Lanster, bình thường đấm ngực vỗ vai, thậm chí đùa cợt vuốt tóc hay chạm vào eo, Kaino đều có thể xem như là sự đùa giỡn giữa bạn bè với nhau.
Thư trùng mà, anh em huynh đệ mà, va chạm tay chân chút đỉnh cũng là chuyện hết sức bình thường.
Nhưng cho dù là Thư trùng anh em tốt đến mức nào đi nữa, thì cũng đâu thể hôn môi nhau được chứ.
Giữa bạn bè thân thiết với nhau thật sự có thể hôn môi sao?
Kaino thì chìm đắm trong dòng suy tư mang đầy tính triết học.
Ian thì ngồi thu lu trong góc tường với vẻ mặt đầy day dứt, hối hận và tự trách: "Lanster, tớ xin lỗi cậu, lẽ ra tớ nên nói với cậu sớm hơn..."
Lanster chẳng còn tâm trí đâu để tâm đến sự nghi hoặc của bạn tốt, cũng chẳng còn sức lực để ý đến sự bất thường của Ian. Hắn bế thốc Cashew đang mềm nhũn trong lòng lên, đôi cánh bướm màu trắng bạc sau lưng bung mở, kèm theo tiếng gió rít gào, hắn trực tiếp lao ra khỏi ban công ký túc xá rồi bay vút xuống dưới.
"Tình trạng của cậu ấy không ổn, tớ đưa cậu ấy đi gặp bác sĩ của trường trước đây."
Trong khi ba con Thư trùng đang loạn cào cào cả lên, thì kẻ đầu têu gây ra mọi chuyện là Cashew lại đang chìm đắm trong một giấc mơ vừa đẹp đẽ lại vừa ngon miệng.
Trong mơ, cậu đang há to miệng ăn ngấu nghiến những món đồ ngọt đặc trưng của Trùng tộc. Tuy nạp vào một lượng lớn đồ ngọt có hơi ngấy một chút, nhưng chúng lại xoa dịu cơn đói cồn cào của cậu lúc này cực kỳ hiệu quả.
Cashew - người đã sinh sống ở Trùng tộc hơn mười năm nay - tất nhiên sẽ không chối từ rồi.
Niềm vui bất ngờ đã đến trong hoàn cảnh như vậy đấy.
Sau khi chén sạch đồ ngọt, Cashew vui sướng phát hiện ra giữa không trung, chẳng biết từ bao giờ đã xuất hiện một nồi lẩu.
Nước lẩu màu đỏ sôi sùng sục không ngừng sủi bọt, những quả ớt đỏ tươi cùng hoa tiêu ngụp lặn bên trong; nào là sách bò, thịt bò, tôm viên, ruột vịt cùng đủ loại nguyên liệu được bao phủ bởi lớp nước cốt dầu ớt đỏ au, không ngừng khiêu khích vị giác của Cashew.
Cashew hệt như mãnh hổ xuống núi, vớt đồ ăn bên trong rồi bắt đầu càn quét.
Ngay khoảnh khắc nuốt miếng đầu tiên xuống bụng, cả con Trùng cậu suýt thì trào nước mắt vì quá hạnh phúc.
Hít hà~ suýt xoa~
Cái cảm giác tê tê cay cay nơi đầu lưỡi, cảm giác cả mắt và cổ họng đều hơi đau rát vì vị cay nồng này, quả thực chính là...
Quá đã!
Bao nhiêu năm rồi, đã bao nhiêu năm rồi cậu chưa được nếm thử thứ hương vị cay nồng đầy kích thích này chứ!
Có ai biết cậu đã phải sống thế nào trong suốt những năm tháng chỉ có đồ ngọt vây quanh không?
Cashew - kẻ đã phải ăn đồ ngọt suốt bao năm ở Trùng tộc - lúc này cảm giác hạnh phúc như muốn bùng nổ, cái cảm giác cay nồng sảng khoái lan từ khoang miệng xuống cổ họng, trôi xuống dạ dày rồi cuối cùng xông ngược lên tận não bộ, khiến cậu chỉ muốn lột sạch quần áo rồi chạy rông hai dặm trên nền tuyết trắng.
Tuy nhiên cậu vẫn kiềm chế được suy nghĩ đó lại, tiếp tục điên cuồng càn quét đống đồ ăn trong nồi lẩu mỡ bò, hận không thể bưng cả nồi lên đổ tống cả nước lẫn cái vào miệng, để cái vị cay hiếm có khó tìm này lưu lại lâu hơn một chút.
Đột nhiên, cậu phát hiện cách đó không xa có một miếng sách bò đã được nhúng chín, bên trên phủ đầy lớp nước cốt lẩu đỏ rực.
Chú bướm nhỏ đã bị nồi lẩu làm cho mụ mị cả đầu óc, căn bản chẳng thèm suy nghĩ tại sao lại có một miếng sách bò trôi lơ lửng bên ngoài. Cậu tung cánh lao vút tới như đại bàng vồ mồi, trực tiếp nuốt trọn miếng sách bò kia vào bụng.
Miếng sách bò này quả nhiên không giống bình thường, nó mềm mại, trơn tuột và đàn hồi hơn hẳn các nguyên liệu khác, hèn chi lại được để riêng ra như vậy.
Chú bướm nhỏ hạnh phúc thầm nghĩ.
Thế rồi, cổ cậu đau nhói, trước mắt tối sầm lại, trực tiếp ngất lịm đi.
"Lẩu... của tôi..."
Cashew không cam lòng nhìn về phía nồi lẩu đã trống trơn, nhưng cuối cùng vẫn chẳng thể nào duy trì được sự tỉnh táo, cứ thế chìm sâu vào hôn mê.