Cầm Nhầm Kịch Bản Giới Tính, Tôi Trở Thành Chiến Thần Trùng Tộc

Chương 40: Tra hỏi

Trước Sau

break

Đột nhiên, cậu phát hiện cách đó không xa có một miếng sách bò đã được nhúng chín, bên trên phủ đầy lớp nước cốt lẩu đỏ rực.

Chú bướm nhỏ đã bị nồi lẩu làm cho mụ mị cả đầu óc, căn bản chẳng thèm suy nghĩ tại sao lại có một miếng sách bò trôi lơ lửng bên ngoài. Cậu tung cánh lao vút tới như đại bàng vồ mồi, trực tiếp nuốt trọn miếng sách bò kia vào bụng.

Miếng sách bò này quả nhiên không giống bình thường, nó mềm mại, trơn tuột và đàn hồi hơn hẳn các nguyên liệu khác, hèn chi lại được để riêng ra như vậy.

Chú bướm nhỏ hạnh phúc thầm nghĩ.

Thế rồi, cổ cậu đau nhói, trước mắt tối sầm lại, trực tiếp ngất lịm đi.

"Lẩu... của tôi..."

Cashew không cam lòng nhìn về phía nồi lẩu đã trống trơn, nhưng cuối cùng vẫn chẳng thể nào duy trì được sự tỉnh táo, cứ thế chìm sâu vào hôn mê.

Chẳng biết đã bao lâu trôi qua, cuối cùng cậu cũng mở mắt ra.

Trước mắt chẳng còn nồi lẩu mà cậu hằng mong nhớ nữa, thay vào đó là trần nhà màu trắng xa lạ và lạnh lẽo.

Trong không gian nồng nặc mùi thuốc sát trùng, Cashew quay đầu nhìn sang, đập vào mắt là bình truyền dịch đang treo trên cánh tay mình.

Trên nhãn của bình truyền dịch có ghi 500 mL đường Trehalose (đường huyết của côn trùng), bên cạnh còn có huy hiệu của Trường Quân đội số 2 Liên bang.

Đây là... bệnh viện của trường sao?

Lẽ ra cậu phải đang ở ký túc xá mới đúng chứ, sao lại nằm trong bệnh viện thế này?

Những ký ức đã mất dần ùa về, nhưng cũng chưa hoàn toàn khôi phục, trí nhớ mơ hồ của Cashew chỉ dừng lại ở khoảnh khắc cậu điên cuồng lục lọi mở tủ đồ ra.

Kể ra thì số thức ăn cậu chuẩn bị vẫn còn quá ít, sớm biết sẽ đói khát đến mức này thì ban đầu cậu nên dự trữ nhiều hơn một chút mới phải.

Vừa nhắc đến thức ăn, cơn đói cồn cào kia lại một lần nữa ập tới, nhanh chóng chiếm quyền kiểm soát cơ thể cậu.

Chú bướm nhỏ chỉ vừa tỉnh táo được trong thoáng chốc, lý trí rất nhanh đã bị cơn đói khát đang gào thét điên cuồng nhấn chìm hoàn toàn.

Chỉ một bình đường Trehalose cỏn con căn bản chẳng thể nào thỏa mãn được nhu cầu cấp thiết của cơ thể lúc này.

Cashew - kẻ một lần nữa đánh mất lý trí - chộp lấy bình truyền dịch, ngửa cổ uống cạn sạch dung dịch đường bên trong, sau đó đẩy toang cửa sổ phòng bệnh, hai cái râu vàng óng dài ngoằng bật ra, rồi cứ thế lao vút về phía có mùi thơm thức ăn.

Trong khi đó, ba con Thư trùng vẫn chưa hay biết gì về chuyện vừa xảy ra trong phòng bệnh, bọn họ đang đứng trò chuyện với bác sĩ.

"Bệnh trùng không có vấn đề gì đáng ngại đâu, chỉ là cơ thể đang rơi vào trạng thái cực kỳ đói khát thôi, truyền thêm vài bình dung dịch đường Trehalose là ổn ngay ấy mà."

Vị bác sĩ mặc áo blouse trắng vừa viết viết vẽ vẽ lên giấy, vừa nói chuyện lại vừa âm thầm quan sát thần thái của mấy con Thư trùng:

"Rốt cuộc cậu ấy làm sao mà ra nông nỗi này, các cậu không phát hiện ra chút bất thường nào sao? Với chỉ số này, ít nhất phải nhịn ăn nhịn uống gần nửa tháng trời mới thành ra như vậy được."

Nghe vậy, Lanster cũng chẳng thể duy trì nổi vẻ điềm tĩnh bề ngoài nữa, hắn kinh ngạc thốt lên: "Không có đâu, hôm qua cậu ấy ăn nhiều lắm mà."

Cashew suýt chút nữa đã ăn trụi cả cánh đồng hoa hồng trên sao Phồn Hoa, lúc rời đi, quản lý của sao Du lịch còn thu thêm của bọn họ một khoản Trùng tệ, lý do là mức độ tàn phá mà bọn họ gây ra lớn hơn hẳn so với những con trùng khác.

Nhiêu đó hoa hồng đều đã chui tọt vào bụng Cashew, ai mà ngờ nổi cậu chỉ mới đi học một tiết "Bếp Nấu Tinh Hoa", mà chú bướm nhỏ đã có thể đói đến mức phát điên ngay trong ký túc xá chứ.

Chẳng lẽ dạ dày của Cashew là một cái hố đen hay sao?

"Tớ đảm bảo là chẳng có dấu hiệu báo trước nào cả, tuần trước cậu ấy chí ít cũng đã ăn cùng tớ sáu bữa ở nhà ăn rồi."

Ian nhớ lại một chút rồi giơ ra sáu ngón tay, Kaino đứng bên cạnh cũng gật đầu, xác nhận rằng lúc đó cậu ta cũng có mặt.

Cây bút trong tay bác sĩ khựng lại, sau đó ông ra hiệu bằng mắt cho hai y tá Thư trùng cơ bắp cuồn cuộn đứng bên cạnh.

Một phút sau, cả ba người bọn họ lần lượt bị tách ra đưa vào những căn phòng kín, bắt đầu quá trình hỏi chuyện riêng biệt một kèm một.

"Xin hỏi quan hệ thường ngày giữa các cậu và bệnh nhân như thế nào? Chuyện này liên quan trực tiếp đến việc điều trị sắp tới, xin đừng giấu giếm."

"Tính cách thường ngày của bệnh nhân ra sao? Cậu ấy đã bao giờ có những hành động bất thường, hay thường xuyên làm ra những việc gây xáo trộn đến cuộc sống của các cậu hay không?"

"Bệnh nhân có thích lủi thủi một mình, tâm trạng thường xuyên sa sút ủ dột, hay có khuynh hướng tự ngược đãi bản thân và tự sát hay không? Bình thường các cậu chung sống với nhau có hòa hợp không?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương