Cầm Nhầm Kịch Bản Giới Tính, Tôi Trở Thành Chiến Thần Trùng Tộc

Chương 41: Trốn

Trước Sau

break

"Các cậu vẫn còn trẻ tuổi, hành xử khó tránh khỏi những lúc bốc đồng xốc nổi, nếu có bất kỳ xích mích nào với bạn cùng phòng thì hoàn toàn có thể đệ đơn lên nhà trường xin đổi ký túc xá."

"Đã là bạn học với nhau thì vẫn nên chung sống hòa thuận, dù sao cũng chỉ có bốn năm thôi, cùng lắm thì đổi chỗ khác là xong, đừng có dại dột mà làm ra những hành vi vi phạm nội quy kỷ luật của nhà trường."

"Hành vi lừa dối giáo viên và bắt nạt bạn học là vô cùng nghiêm trọng, một khi bị xác minh là sự thật sẽ bị ghi thẳng vào hồ sơ, ảnh hưởng đến con đường sự nghiệp cả đời đấy. Các cậu đều đã phải trải qua trăm cay nghìn đắng mới thi đỗ vào Trường Quân đội số 2 Liên bang, mong rằng các cậu hãy biết quý trọng tiền đồ của chính mình."

Hai mươi phút sau, sau khi đã xác định chắc chắn bệnh nhân không mắc các bệnh lý về tâm thần cũng như không hề bị bạn cùng phòng bạo lực tinh thần, ba con Thư trùng mới được thả ra khỏi căn phòng kín tối tăm.

"Bọn họ thế mà lại nghi ngờ chúng ta hùa nhau bắt nạt Cashew, cưỡng ép không cho cậu ấy ăn cơm rồi còn lừa gạt bác sĩ nữa chứ. Không phải, cái phòng này làm gì có ai ăn hiếp nổi cậu ấy hả trời."

Ian vò đầu bứt tai, chỉ cảm thấy những chuyện xảy ra trong ngày hôm nay đã hoàn toàn vượt quá dung lượng não bộ của mình.

Với cái sức mạnh hoàn toàn không ăn nhập gì với tộc Bướm đó, e là cả cái trường này chẳng có con Trùng nào dám bén mảng tới bắt nạt Cashew đâu.

Cậu ta quay ngược lại bắt nạt ba người bọn họ nghe còn có lý hơn ấy chứ.

"Bác sĩ cũng vì quan tâm đến học viên thôi, dù sao thì tình trạng cơ thể của Cashew và những gì chúng ta nói quả thực khác biệt quá lớn. Trường Quân đội số 2 lại cực kỳ nghiêm khắc với những vấn đề này, chuyện ông ấy nghi ngờ chúng ta thông đồng nói dối cũng là điều dễ hiểu."

Kaino vỗ vỗ vai Ian, trên mặt cũng hiện rõ vẻ đầy nghi hoặc.

Chuyện tuần trước bọn họ vẫn thường xuyên cùng nhau đi ăn ở nhà ăn chắc chắn là sự thật mười mươi mà.

Chuyện bác sĩ chẩn đoán Cashew đã nhịn ăn ít nhất hơn mười ngày nay cũng là sự thật.

Cả hai đều là sự thật, nhưng ngặt nỗi chúng lại là những kết luận mâu thuẫn không thể nào cùng tồn tại song song được.

Kaino vắt óc suy nghĩ cả buổi trời mà vẫn không tài nào hiểu nổi, đành phải quy kết lại rằng trước đó Cashew đã ăn nhầm thứ gì đó làm tiêu hao một lượng năng lượng khổng lồ.

"So với chuyện này thì tớ chợt nhớ ra một chi tiết."

Lanster vẫn luôn giữ im lặng từ lúc bước ra đến giờ bỗng ngẩng đầu lên, đôi mắt màu bạc phản chiếu hình bóng của chàng châu chấu đỏ:

"Ian, có phải cậu biết bí mật gì đó không?"

Ian ngơ ngác: "Hả? Tớ thì biết được bí mật gì chứ? Tớ thấy dạo gần đây cậu ấy thân thiết với cậu hơn mà."

Lanster tỏ vẻ nghi hoặc: "Vậy lúc nãy ở ký túc xá, câu "Tớ xin lỗi cậu, lẽ ra tớ nên nói cho cậu biết sớm hơn" là có ý gì? Rốt cuộc cậu muốn nói với tớ chuyện gì?"

"À... ừm, chuyện này..."

Cơ thể Ian cứng đờ lại, sau đó cậu ta nhìn trời nhìn đất, lảng tránh đủ kiểu chứ tuyệt nhiên không dám nhìn thẳng vào Lanster:

"Tớ muốn nói... muốn nói là, Cashew thỉnh thoảng hay nói mớ lắm, nếu cậu ấy có làm phiền đến cậu thì cậu cứ nói thẳng với cậu ấy nhé, đừng để bụng hay tích tụ oán giận gì nha."

Ian tội nghiệp vắt óc suy nghĩ nát nước mà vẫn chẳng bịa ra được lý do nào ra hồn. Cậu vốn dĩ không giỏi nói dối, cứ hễ nói dối là mặt đỏ tim đập loạn xạ, nên đành dứt khoát nói một nửa sự thật.

"Vậy sao? Thế tại sao cậu chỉ nói chuyện này với cậu ấy mà không nói cho tớ biết?"

Kaino cất tiếng hỏi, cậu cứ có cảm giác Ian vẫn còn điều gì đó chưa nói hết.

"Tớ chưa bao giờ nghe thấy Cashew nói mớ gì vào ban đêm cả."

Lanster hồi tưởng lại một chút, nhưng chẳng hề có chút ký ức nào liên quan đến việc đó.

Bị hai cặp mắt chằm chằm nhìn vào, toàn thân Ian bắt đầu toát mồ hôi hột.

Ban đầu cậu mò về ký túc xá sớm làm cái quái gì không biết, cứ về muộn hơn một chút thì có phải là đỡ biết mấy cái bí mật này rồi không?

Người đã giải cứu cho chàng châu chấu đỏ tội nghiệp chính là các nhân viên y tế đang vội vã chạy tới.

"Bệnh nhân phòng 3024 biến mất rồi, cửa sổ thì mở toang, rất có thể là đã chạy ra ngoài rồi, mọi người mau đi tìm đi."

"Cái gì?"

Ba con Thư trùng chẳng còn màng đến cuộc trò chuyện ban nãy nữa, vội vàng chạy đến phòng bệnh, đập vào mắt bọn họ chỉ còn là chiếc giường bệnh trống huơ trống hoác cùng ô cửa sổ mở toang hoác.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương