Che Vân

Chương 58

Trước Sau

break

“Đội trưởng Lạc, bệnh viện!” Trì Hạ nói xong câu đó liền lao ra ngoài.

Hành động này của cô khiến tất cả mọi người đều ngơ ngác, Lâm Văn Giác ngẩn người thu lại ánh mắt nhìn sang Lạc Tầm: “Chuyện này là sao?”

Sắc mặt Lạc Tầm lạnh băng, anh cúi đầu nhìn xuống hai tờ giấy mà Trì Hạ vừa khoanh tròn. Anh cầm lên, nhìn thấy bốn chữ Trì Hạ viết xuống: Biểu diễn, Quà tặng.

Những cái tên bị cô khoanh lại là Trương Văn, Lâm Vi, Trần Lệ và một cái tên hơi xa lạ: Tần Mi.

Tim Lạc Tầm thót lên một cái, cái tên này... chẳng phải là lễ tân của phòng khám tâm lý Chính Tâm sao! Bọn họ mới gặp mặt cách đây không lâu!

Còn một địa điểm khác được Trì Hạ khoanh tròn, không phải bất kỳ tài sản riêng nào của nhà họ Chu, mà là một nơi có tên Bệnh viện Thành An.

Đó là bệnh viện đầu tiên Chu Chính Quốc làm việc sau khi học xong, cũng chính tại nơi đó, danh tiếng “bàn tay vàng ngoại khoa” của Chu Chính Quốc bắt đầu vang xa.

Ba năm trước, Bệnh viện Thành An chuyển địa điểm, cơ sở cũ bị bỏ trống. Có một thời gian đồn rằng mảnh đất đó đã được một công ty mua lại và bắt đầu thi công sửa chữa, nhưng sửa chữa chưa được bao lâu thì người ta lại rút đi, nghe nói công ty đó phá sản, cơ sở cũ của bệnh viện lại tiếp tục bị bỏ hoang.

Nói cách khác, nơi đó có chủ, nhưng người chủ hiện tại không còn tâm trí để ý đến nó.

Tần Mi, nạn nhân tiếp theo rất có thể là Tần Mi. Địa điểm gây án: Bệnh viện Thành An bỏ hoang...

Vậy thì, động cơ là gì?

Lạc Tầm không kịp nghĩ nhiều như vậy, Trì Hạ đã chạy mất dạng từ lâu, anh ném tờ giấy xuống rồi cũng lao ra ngoài.

Anh hét lớn: “Lão Lâm, di chỉ Bệnh viện Thành An bỏ hoang, đi theo xe tôi, đợi lệnh của tôi, không được hành động thiếu suy nghĩ!”

Khi Lạc Tầm lao ra ngoài, bóng dáng Trì Hạ đã chẳng còn thấy đâu nữa.

Anh tức giận chửi thầm một câu, tiếng đóng cửa xe Jeep rầm một cái khiến Trương Kim Quốc đang ngồi trong chốt bảo vệ cũng phải giật mình.

Thấy xe của Lạc Tầm lao tới, ông vội thò đầu ra hét lớn: “Cô gái mới đến chỗ cậu đi rồi, đi taxi, rẽ về phía bên phải ấy, cậu mau đuổi theo đi, giờ này chắc tắc đường đấy!”

“Biết rồi!” Giọng Lạc Tầm vỡ vụn trong gió, chiếc xe Jeep như tích tụ đầy một bụng lửa giận, rồ ga đuổi theo.

Lúc này, tài xế taxi cũng bị Trì Hạ giục cho hoa cả mắt, chóng cả mặt.

Khi cô lại giục thêm một câu nữa, bác tài cuối cùng cũng không nhịn được nữa: “Cô ơi, nhanh nữa là hai chú cháu mình đi gặp Diêm Vương đấy! Cô không muốn sống thì cũng phải để cho tôi con đường sống chứ?”

Trì Hạ nhìn đồng hồ trên bảng điều khiển, hít sâu một hơi rồi dựa lưng ra sau ghế: “Cháu không nói nữa, chú cố gắng nhanh hết mức có thể giúp cháu, chuyện liên quan đến mạng người đấy.”

Tốc độ của bác tài không giảm, giọng điệu đầy ai oán: “Mạng người quan trọng thì cũng không thể chạy kiểu bán mạng như cô được, giục làm tôi thót cả tim. Cũng đâu phải đã có người chết rồi, cô nói có đúng không? Tôi chạy nhanh lắm rồi đấy, đây này, vừa khéo tránh được đoạn tắc đường, thế mà còn chưa nhanh à!”

Trì Hạ im lặng, lục tung các túi trên người cũng không tìm ra tiền mặt, cô mím môi, có chút bực bội, lại nói với tài xế: “Chú à, chú nhớ cháu vừa đi ra từ đâu không? Cục cảnh sát, cháu đi ra từ Cục cảnh sát đấy.”

Lưng bác tài cứng đờ, lập tức im bặt. Chưa đầy hai giây sau, Trì Hạ cảm thấy chiếc xe lại dốc toàn lực tăng tốc thêm một chút nữa.

Lúc này Trì Hạ mới có tâm trí nghĩ thầm, đúng là một bác tài đầy tinh thần chính nghĩa.

Tại khu phế tích của Bệnh viện Thành An. Từ lúc Tần Mi bước chân đến đây, cô ta đã cảm thấy một nỗi sợ hãi bao trùm lấy mình.

Sự tĩnh lặng giữa những bức tường đổ nát luôn dễ dàng khơi dậy nỗi sợ hãi sâu thẳm trong lòng người.

Bóng tối không một bóng người và ánh trăng lạnh lẽo hòa quyện vào nhau. Cô ta xác nhận lại lần nữa rằng mình chắc chắn đã xem nhầm tin nhắn và đến nhầm chỗ. Chút lý trí còn sót lại trong khoảnh khắc đã đánh bại nỗi sợ hãi, cô ta khựng lại, không dám bước tiếp nữa, hít sâu một hơi, quay người định bỏ chạy.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương