Che Vân

Chương 59

Trước Sau

break

Nhưng trong bóng tối, cô ta bỗng nghe thấy tiếng bước chân vang lên từ phía sau.

Tiếng bước chân ấy đang từng bước, từng bước, kẽo kẹt tiến lại gần cô ta. Hai chân cô ta run rẩy, rõ ràng muốn chạy, nhưng cơ thể lại như bị đóng đinh tại chỗ.

Tiếng bước chân ngày càng gần.

Cơ thể cô ta run lên bần bật, lông tóc dựng đứng, tiếng bước chân kia dường như đã áp sát ngay gót chân cô ta.

Có hơi thở phả vào cổ cô ta, rõ ràng đến thế, chân thực đến thế. Cô ta lập tức nổi da gà.

Một bàn tay đặt lên vai cô ta.

“Á!”

Cô ta hét lên một tiếng, nước mắt trào ra, đầu gối mềm nhũn. Trong lòng cô ta biết rất rõ, mình không chạy thoát được nữa rồi…

Cô ta không còn cảm giác được đôi chân của mình nữa!

“Sợ đến thế sao?”

Một tiếng cười khẽ vang lên, người đàn ông bước đến trước mặt cô ta: “Sao thế này, dọa cô khóc rồi à?”

Nhìn thấy gương mặt đang nở nụ cười dịu dàng của Chu Diễn Thần dưới ánh trăng, nỗi sợ hãi bao trùm Tần Mi trong nháy mắt tan biến sạch sẽ.

Cô ta vẫn chưa hoàn hồn, lao vào lòng Chu Diễn Thần, cơ thể yếu ớt run rẩy, tim đập như trống dồn.

“Bác sĩ Chu! Anh dọa chết em rồi!”

“Là lỗi của tôi.”

Chu Diễn Thần vỗ nhẹ lên vai cô ta, dịu dàng xin lỗi: “Lẽ ra tôi nên gọi cô một tiếng trước, thật sự xin lỗi.”

Anh ta dịu dàng và lịch thiệp đến mức trái tim mong manh và đang sợ hãi của Tần Mi như được bao bọc trong sự êm ái. Mãi đến khi cơn hoảng loạn tan đi hết, cô ta mới rời khỏi vòng tay Chu Diễn Thần.

“Bác sĩ Chu, sao anh lại ở đây?” Tần Mi đưa tập tài liệu trong tay qua: “Chỗ này thực sự đáng sợ lắm, chúng ta mau đi thôi.”

“Vì phải gặp một người.”

Đôi mắt ẩn sau gọng kính vàng toát lên vẻ dịu dàng tột độ, anh ta đưa qua một chai nước: “Uống ngụm nước đi, tôi thấy cô sợ hãi quá rồi.”

Tần Mi không nghi ngờ gì, uống một hơi hết hơn nửa chai nước.

Cô ta dùng mu bàn tay lau vệt nước trên môi: “Gặp ai vậy ạ? Tại sao lại chọn ở chỗ này?”

“Một người…”

Chu Diễn Thần khựng lại, dường như đang tìm một từ ngữ thích hợp, sau đó anh ta nói: “Đối với tôi, là một người rất quan trọng, cực kỳ quan trọng.”

Anh ta cười, ánh mắt vẫn dịu dàng như cũ, dường như bao dung và thấu hiểu tất cả mọi người.

Cho đến khi trước mắt bắt đầu mờ đi, cơn buồn ngủ đột ngột ập đến, trong ánh mắt của Tần Mi vẫn là sự tin tưởng và ngưỡng mộ dành cho người đàn ông này.

Đôi mắt ấy thật đẹp.

Chu Diễn Thần nhẹ nhàng đỡ lấy Tần Mi, bế cô ta đi vào trong tòa nhà hoang phế.

Anh ta bước vào một căn phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ, đặt người lên chiếc giường trải ga trắng tinh. Những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng lướt nhẹ, tỉ mỉ miêu tả lại hình dáng đôi mắt của cô ta.

Cho đến khi chiếc điện thoại đặt bên cạnh rung lên, nhìn thấy cái tên hiển thị trên màn hình, anh ta nở một nụ cười đầy mỉa mai.

“Bố, con tặng bố một món quà, bố có muốn không?”

Anh ta cười nói: “Con đợi bố ở Bệnh viện Thành An, được không?”

Sau đó anh ta cúp máy, rửa tay, chỉnh trang quần áo, khoác lên mình chiếc áo blouse trắng, nhẹ nhàng tẩy đi lớp trang điểm trên mặt Tần Mi.

Trên chiếc bàn bên cạnh có đặt màu vẽ và cọ.

Anh ta muốn tặng cho bố mình một món quà, anh ta muốn chứng minh cho ông ấy thấy, nghệ thuật, cọ vẽ, chẳng có gì là mất mặt cả.

Những hộp màu ngũ sắc, giống như chúng sinh muôn hình vạn trạng này. Có người cuộc đời rực rỡ, có người cuộc đời trắng trong, lại có người cuộc đời đen tối, mịt mù phương hướng.

Bên cạnh đống màu vẽ còn đặt hai viên lưu ly. Dù ánh đèn lờ mờ, chúng vẫn tỏa sáng lấp lánh.

Những viên lưu ly đẹp đẽ nhường này, giống như đôi mắt của bố mỗi khi ông vui vẻ.

Anh ta đeo găng tay vào, bật cười một cách gần như bệnh hoạn, nhẹ nhàng và tỉ mỉ làm sạch “vật mẫu” của mình, sau đó lấy ra một con dao phẫu thuật.

“Sẽ không đau đâu.”

Anh ta dịu dàng nói với người đang ngủ say: “Sẽ nhanh thôi, đừng sợ.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương