Hương thơm ngào ngạt ập vào chóp mũi, ngoài mùi nước giặt quần áo ra, còn có một luồng khí ấm áp thoang thoảng rất khó phát hiện. Món đồ nhỏ nhắn này tựa như đang ôm trọn cả một khu vườn bí mật. Đến khi Thời Mộ kịp phản ứng lại, đại não của anh đã khắc sâu mùi hương này vào trong ký ức, vương vấn mãi không tan. Anh chẳng thể vờ như mọi chuyện chưa từng xảy ra.
Cho dù không có Satan cám dỗ, Adam và Eva sớm muộn gì cũng sẽ ăn vụng trái cấm.
“Là chú chim nhỏ đó đã cám dỗ anh, nên anh mới phải bỏ rơi cô ấy, đúng không?”
Đúng vậy.
Cô ấy chẳng làm gì cả, thế mà đã cám dỗ được anh rồi.
Anh ngỡ rằng chỉ cần đưa cô đi thật xa, vứt bỏ thật khuất mắt là có thể tiếp tục đóng vai một quý ông lịch lãm, phong độ.
Nhưng anh không phải là quân tử, anh chỉ là một kẻ biến thái, một tên ác ma đang phát tình trước món đồ lót của cô ở nơi góc tối khuất người mà thôi.
Thời Mộ khẽ mỉm cười, tự cho mình một câu trả lời đầy hổ thẹn nhưng vô cùng rõ ràng.
Vóc dáng anh cao lớn, che khuất ánh đèn âm trần từ phía trên rọi xuống, đổ ra một cái bóng thật dài và đậm nét ở phía sau, đôi mắt vốn như bảo thạch cũng chìm vào một khoảng tối tăm.
Anh không cất chiếc váy vào tủ quần áo nữa, mà lấy một chiếc móc treo lên, xếp cùng một hàng với những bộ âu phục anh thường mặc nhất. Ở khu vực tủ mở, giữa một hàng âu phục nam giới, chiếc váy xanh mang phong cách hoàng cung trông vô cùng nổi bật. Treo váy xong, anh thong thả gấp gọn chiếc quần lót màu hồng nhỏ nhắn kia lại, bỏ vào túi áo ngực phía trong của bộ âu phục, sau đó bấm số điện thoại nội bộ gọi cho Harland.
“Ngài.”
Thời Mộ vẫn chưa thay chiếc áo sơ mi gile ra, anh lấy một chiếc áo khoác mặc vào, lại chấm một lượng nước hoa rất nhỏ lên cổ tay, động tác nhã nhặn ung dung, nhưng mệnh lệnh đưa ra lại chuẩn xác và dứt khoát như một loạt súng liên thanh: “Mang hai viên thuốc qua đây, bảo người hầu dọn dẹp phòng ngủ phụ bên cạnh phòng tôi, sắp xếp trực thăng, thông báo cho câu lạc bộ JH, một tiếng nữa tôi sẽ đến.”
Harland không hiểu nổi diễn biến xoay chuyển đột ngột này: “Đến đó làm gì ạ?”
“Đón cô ấy.”
Anh quyết định sẽ nuôi dưỡng chú chim nhỏ này, ở bên cô, yêu thương cô, cho đến khi cô nguyện ý trở thành chú chim nhỏ của riêng một mình anh.
Anh đang làm việc thiện, Chúa sẽ tha thứ cho anh.
.
Tống Tri Y tự vùi mình vào trong tủ quần áo, không muốn nói chuyện với bất kỳ ai, cũng từ chối ăn mọi thứ, ngay cả món bánh mousse socola trông có vẻ khá ngon kia cô cũng chẳng màng nếm thử.
Khi con người ta rơi vào trạng thái cực kỳ đau lòng thì chẳng thể nuốt trôi thứ gì, thậm chí còn buồn nôn, cồn cào, muốn nôn hết những gì đã ăn ra ngoài.
Cảm giác bị bỏ rơi thật chẳng dễ chịu chút nào, rất muốn khóc. Thực ra cô chẳng thích khóc chút nào, nhưng nước mắt cứ tự nhiên mà rơi xuống lã chã. Khóc mệt rồi cô liền thiếp đi, đến khi tỉnh lại, trời đã tối đen từ lâu, chẳng rõ là mấy giờ rồi.
Trong sân không thắp đèn, vừa mở mắt ra đã thấy bốn bề tối om như mực. Vào khoảnh khắc đó, sự trống trải cùng nỗi sợ hãi ùa về ngập tràn, khiến Tống Tri Y sợ hãi đến mức hét lên thành tiếng.
Cô không biết bật đèn ở đâu, không nhìn thấy gì, không có điện thoại, không có đèn pin, không có bất kỳ nguồn sáng nào, cô chỉ đành tội nghiệp trốn tiếp trong tủ quần áo, thu mình lại thành một cục.
Bụng lại còn đói nữa chứ. Đói quá đi mất. Buổi trưa cô chưa ăn, buổi tối cũng chưa ăn gì.
“Có ai không?”
“Hello?”
Gọi vài tiếng, chẳng có ai thưa.
Ở nơi này rất hiếm khi có khái niệm tăng ca, huống hồ câu lạc bộ này căn bản chẳng mấy bận rộn, mọi người đều sống một cuộc sống vô cùng nề nếp, đến giờ là làm, hết giờ là về. Nhà ăn cũng vậy, thời gian bữa tối vừa qua, khay ăn được thu dọn xong là đóng cửa nghỉ bán ngay. Muốn ăn gì thì chỉ có thể tự nấu, hoặc là lái xe đến trung tâm thị trấn cách đó ba cây số để mua thức ăn, nếu gặp phải ngày Chủ nhật thì thật không may, toàn bộ siêu thị và trung tâm thương mại đều đóng cửa.
Trong tiềm thức của Tống Tri Y, hình như cô chưa từng ở một mình nơi nào tối tăm đến mức này.
Trong đầu cô thi thoảng lại hiện lên vài hình ảnh——
Đó là một tòa cung điện nguy nga, xinh đẹp, đèn hoa rực rỡ sáng trưng, giống như nơi Thời Mộ ở vậy, nhưng náo nhiệt hơn nhiều, người qua kẻ lại, thắp sáng thâu đêm suốt sáng.
Nơi đó tỏa sáng suốt hai mươi tư giờ, lấp la lấp lánh, vàng son lộng lẫy, ngay cả bầu trời đêm cũng sáng rực, giữa ánh đèn neon là xe cộ đông đúc như nêm, đến cả mùi vị trong không khí cũng ngọt ngào. Bên tai còn có những khúc ca du dương, đài phun nước không ngừng biến đổi, và có thứ gì đó ném xuống sẽ phát ra âm thanh lách cách giòn giã……
Còn có một khu vườn, bên trong chất đầy đủ loại socola, bánh ngọt, cô ôm một chiếc giỏ tre nhỏ, nhặt hoài nhặt mãi không hết.
Không thể nhớ ra được, không nghĩ ra được nơi này là nơi nào, có lẽ thực sự chỉ là một giấc mơ hoang đường mà thôi, suy cho cùng làm gì có chuyện socola miễn phí cho cô nhặt cơ chứ.
Đối với bản thân trong quá khứ, cô giống như vừa trải qua một giấc mơ, khi tỉnh lại chỉ còn sót lại vài vệt bóng hình mờ nhạt.
Tống Tri Y tủi thân vùi mặt vào đầu gối, sau khi nước mắt khô đi, làn da căng rát khó chịu. Cô muốn rửa mặt nhưng lại không dám đi ra ngoài, chẳng thể làm được gì, chỉ đành tiếp tục ngủ. Ngủ thiếp đi rồi, trời sáng lên, biết đâu sẽ có người đến ngó ngàng tới cô, dẫn cô đi ăn cơm.
Nhưng căn bản là không ngủ được, trong đầu cứ không ngừng hiện lên hình ảnh chiếc trực thăng lạnh lùng rời đi, nước mắt rơi lã chã. Hôm nay qua rồi, thế còn ngày mai thì sao, ngày kia thì sao, cô phải làm thế nào để sống sót ở cái đất nước xa lạ này đây? Trước khi mất trí nhớ rốt cuộc cô đang làm cái gì không biết nữa! Sao lại chạy đến cái nơi khỉ ho cò gáy này cơ chứ!
Cô biết là phải kiên cường, cứ trốn tránh mãi là điều không thể, nhưng cô vẫn thấy vô cùng tủi thân.
“Thời Mộ……”
“Đồ tồi.”
---