Chiếm Đoạt Xấu Xa

Chương 26 : DADDY - DADDY CÓ RẤT NHIỀU NGHĨA

Trước Sau

break

“Em sẽ không bao giờ tin anh nữa đâu.”

“Bỏ rơi em……”

“Thế thì em cũng bỏ rơi anh.”

“Anh căn bản không phải là mẹ của em.”

“Sẽ không có người mẹ nào tồi tệ như vậy đâu.”

“Đợi em nhớ ra mẹ em là ai, em nhất định sẽ bảo bà trút giận cho em.”

“Còn có bố em nữa, ông ấy cũng sẽ dạy cho anh một bài học nhớ đời.”

“Đồ tồi tệ.”

“Ghét anh lắm.”

“Bắt nạt em, bỏ rơi em……”

“Tồi……”

Lời còn chưa dứt, một tiếng cười khẽ đầy bất lực bỗng nhiên vang lên, ngay lập tức, những tiếng lầm bầm vụn vặt im bặt.

Tống Tri Y mím chặt môi, cảnh giác ngồi thẳng dậy, đôi mắt đỏ hoe mở to, dù rằng chẳng nhìn thấy gì hết.

Là ai vậy?

“Xin chào…… Có ai ở đó không?” Tống Tri Y nín thở, đánh bạo hỏi.

Không có tiếng trả lời.

Đến khi cất tiếng lần nữa, giọng nói rõ ràng đã thêm một vệt run rẩy: “Nếu bạn là ma, có thể làm ơn đừng dọa tôi được không……”

Thời Mộ cong môi, không muốn cô phải sợ hãi thêm nữa, lập tức giơ tay bật đèn sáng lên.

“Tạch” một tiếng, bóng tối trong khoảnh khắc tan tác, ánh sáng khiến Tống Tri Y tìm lại được cảm giác an toàn, cô hít một hơi thật sâu, cẩn thận thò đầu ra khỏi tủ quần áo.

Một đôi chân dài thẳng tắp đập vào mắt cô. Chiếc quần tây âu phục màu nâu lạc đà được cắt may gọn gàng, đường ly giữa sắc sảo phẳng phiu, chiều dài vừa vặn chạm nhẹ vào mặt giày.

Đó là một đôi giày da vô cùng sạch sẽ, sạch đến mức không giống như dùng để đi bộ vậy, ngay cả phần rìa của chiếc đế mỏng cũng không hề dính chút bụi trần.

Tống Tri Y khẽ thẫn thờ. Người mà cô đã chờ đợi suốt cả một ngày trời, cũng oán hận suốt cả một ngày trời cuối cùng đã xuất hiện, nói không bất ngờ và vui mừng là điều không thể, nhưng tủi thân lại nhiều hơn, cô bướng bỉnh cắn chặt bờ môi, cứ giữ nguyên góc độ đó, nhất quyết không chịu ngước nhìn lên thêm chút nào nữa.

Cô biết đây là ai.

Đây là đồ tồi.

Kẻ tồi tệ đã bỏ rơi cô.

Chẳng phải đã bỏ rơi cô rồi sao, còn đến đây làm gì nữa.

Thời Mộ cúi mắt nhìn cái đầu tròn trịa này, mái tóc dài bồng bềnh và mượt mà tựa như những chiếc lông vũ ấm áp. Một chú chim nhỏ đang tức giận lại còn bướng bỉnh, biết chửi người sau lưng cơ đấy.

“Tội nghiệp quá, xin lỗi nhé, tôi đến muộn rồi.” Thời Mộ ôn tồn nói: “Nhân viên nói cả ngày hôm nay em không chịu ngoan ngoãn ăn cơm, là vì món bánh mousse socola ở đây không ngon sao?”

Nói ra lời này, bao nhiêu chuyện tồi tệ anh làm đều được khỏa lấp hết sạch, nhưng giọng nói của anh lại trầm ấm và dịu dàng đến thế, giống như ly rượu Chardonnay đêm qua vậy, khiến cô lâng lâng, vô cùng dễ chịu.

Tống Tri Y cắn môi chặt hơn, hai tay cũng vô thức siết chặt lại, hồi lâu sau mới lí nhí nói: “Anh đến đây làm gì.”

“Đương nhiên là đón em rồi.”

Lời nói dối! Đồ tồi tệ!

Tống Tri Y nắm chặt nắm tay, đột ngột ngẩng đầu lên, đối diện với gương mặt tuấn tú dịu dàng kia, đầu óc cô trống rỗng trong giây lát, ngay sau đó là sự tủi thân ập đến hung mãnh như sóng trào: “Kẻ lừa đảo! Anh đã bỏ rơi em rồi, tại sao lại còn đến đón em làm gì nữa chứ!? Cái nơi quái quỷ gì thế này không biết! Tối om như hũ nút ấy! Món bánh mousse socola cũng dở tệ đi được! Dở tệ đi được!”

Sự tủi thân này gần như muốn nhấn chìm cô hoàn toàn, nước mắt tuôn ra như mưa: “Anh là đồ tồi! Anh bỏ mặc em ở nơi này suốt cả một ngày trời, em đã đau lòng suốt cả một ngày trời đấy! Anh ngồi máy bay bỏ đi…… Em ở bên dưới gọi anh, cứ gọi anh mãi, anh chẳng thèm bận tâm đến em, anh vứt bỏ em, bỏ rơi em——”

Cô không thể khống chế được cảm xúc của mình, đau lòng đến mức cả cơ thể đều co rúm lại, vừa khóc vừa run, hận không thể nôn hết ra ngoài, gò má ửng lên sắc hồng không bình thường, trong mắt đầy những tia máu đỏ.

“Em ghét anh—— ghét anh lắm——”

Lồng ngực không ngừng phập phồng, phập phồng đến mức thái quá.

Trong lúc hỗn loạn, dường như cô nghe thấy đối phương khẽ thở dài một tiếng, ngay sau đó, một đôi bàn tay lớn ấm áp áp lấy gò má cô, nhẹ nhàng nâng cô lên: “Được rồi, tôi biết, em ghét tôi, là tôi không tốt. Tôi xin lỗi em.”

Tống Tri Y đờ đẫn nhìn anh, nước mắt không ngừng chảy, toàn thân phát run: “Ghét… anh……”

“Tôi làm sai, em ghét tôi là điều nên làm. Nhưng đây là lỗi của tôi, tại sao lại phải trừng phạt chính mình chứ? Nhìn xem, khóc làm mắt đỏ hoe lên hết rồi kìa.”

“Không cần vội, chú chim nhỏ, tôi sẽ luôn ở chỗ này, chúng ta cứ từ từ nói, được không?”

Anh bình hòa, ung dung đến thế.

Ngón tay cái chậm rãi mơn trớn đuôi mắt ẩm ướt của cô, giọng nói trầm ổn, mang theo một sức mạnh khống chế không để lộ dấu vết: “Nào, đứa trẻ ngoan, bây giờ nghe theo mệnh lệnh của tôi, hít vào——”

Cơ thể Tống Tri Y vẫn không ngừng co rúm, nhưng lại vô thức nghe theo mệnh lệnh của anh, run rẩy hít vào một hơi.

Thấy cô làm theo, Thời Mộ hiện ra nụ cười vui lòng, đôi mắt màu xanh lam đậm kia giống như đại dương bao la, giống như màn đêm bao dung hết tát cả mọi thứ, khi chăm chú nhìn vào một ai đó, nó liền biến thành một tấm lưới: “Lại từ từ thở ra…… Ngoan lắm, thêm một lần nữa nào, thở đi.”

“Giỏi lắm, chú chim nhỏ, tự làm lại một lần nữa xem nào……”

Tống Tri Y nương theo mệnh lệnh của anh, làm vài lần hít thở sâu, cảm xúc mãnh liệt cuối cùng cũng dần lắng xuống, cả khuôn mặt đỏ bừng, lại còn đẫm lệ.

Cô cảm thấy xấu hổ vì trận khóc lóc không thể khống chế vừa rồi.

Cô khản giọng, tủi thân nói: “Không phải em cố ý khóc đâu, em không kiềm chế nổi. Tại vì anh đáng ghét lắm.”

Thời Mộ làm sao có thể trách cô cho được, lòng bàn tay xoa xoa sau gáy cô: “Tôi biết rồi. Em chịu tủi thân, trong lòng em khó chịu, em ghét tôi.”

Tống Tri Y không nói gì nữa, khẽ bĩu môi, đôi mắt ướt mềm long lanh ánh nước.

“Ra khỏi tủ quần áo trước đã nào. Em đâu phải là chim thật đâu, đây cũng chẳng phải là tổ của em.” Thời Mộ lịch lãm đưa tay ra, đặt trước mặt cô: “Nào, bám lấy tôi.”

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương