Tại vùng Cotai của xứ cảng Macao, nơi cách nước Đức xa xôi đến chín nghìn cây số.
Đêm nay, cảnh sắc nơi này vẫn lộng lẫy như mọi khi, ánh đèn neon rực rỡ giữa dòng xe cộ đông đúc như nêm.
Vương Miện Sissi, cung điện kết tinh của sự xa hoa và nhung lụa nổi tiếng khắp toàn cầu, đang tọa lạc tại ngay chính nơi này.
Đây là khu nghỉ dưỡng phức hợp thứ ba tại Macao do Tập đoàn Sissi đầu tư xây dựng sau Khách sạn Sissi và Sissi Viên. Tập đoàn không tiếc tiền tỷ để mời kiến trúc sư thiên tài Cooper, đồng thời bắt tay với đội ngũ thiết kế nội thất hàng đầu thế giới. Trải qua quá trình xây dựng với tổng kinh phí lên đến năm tỷ bốn trăm triệu đô la Mỹ, một tòa lâu đài nghệ thuật giao thoa giữa nét cổ điển Trung Hoa và phong cách Rococo Pháp mới được hoàn thành.
Khách sạn luôn thoang thoảng hương nước hoa cao cấp, trong bầu không khí tràn ngập oxy có lẫn một mùi hương trái cây ngọt ngào. Hàng trăm chiếc loa được giấu kín tại khắp các ngõ ngách, khiến những giai điệu hùng vĩ mà tuyệt diệu cứ thế lững lờ trôi khắp không gian. Cứ đến sáu giờ tối, rất nhiều vị khách lại tập trung tại quảng trường sân vườn để chờ đón màn biểu diễn nhạc nước dưới ánh hoàng hôn. Khi màn đêm buông xuống, trên tòa tháp cao còn có những màn trình diễn máy bay không người lái vô cùng rực rỡ.
Tòa khách sạn này thật tráng lệ, lộng lẫy và thoải mái biết bao.
Vô số thương hiệu xa xỉ danh tiếng và các nhà hàng đạt sao Michelin đều tranh nhau mở cửa hàng tại đây. Nơi này còn có một thiên đường dành riêng cho những tín đồ hảo ngọt sân thượng ngập tràn hoa lá ở tầng bảy được đặt tên là “Elara's Rabbit Hole”. Nơi đây quy tụ hai mươi ba thương hiệu đồ ngọt nổi tiếng đến từ khắp nơi trên thế giới, và tất cả những loại socola ngon nhất toàn cầu đều có mặt tại nơi này.
Thế nhưng, có rất ít người biết rằng, mục đích ban đầu khi xây dựng tòa khách sạn này chẳng qua chỉ để thỏa mãn mong ước ngây ngô của một cô bé ba tuổi.
“Bố ơi, công chúa ai cũng có cung điện cả, con và mẹ cũng muốn có!”
“Ừm…… Con còn muốn thật là nhiều, thật nhiều socola để xếp đầy cung điện của con nữa cơ!”
Elara vô cùng thích socola, thế nên tất cả socola trên thế giới đều phải được mang vào hang thỏ của cô bé. Là con gái độc nhất của ông Mạnh Tu Bạch, Chủ tịch Tập đoàn Sissi, và bà Tần Giai Sissi, nàng Ảnh hậu hơn hai mươi năm chưa từng giảm nhiệt, cô bé nghiễm nhiên muốn gì được nấy.
Dù là ngôi sao trên trời cũng có thể hái xuống.
Nghe đồn, nàng công chúa nhỏ này từ khi chào đời đã được gia đình bảo bọc vô cùng nghiêm ngặt, đến tuổi trưởng thành cũng chưa từng chính thức lộ diện trong giới thượng lưu. Cô làm việc cực kỳ kín tiếng, luôn là một ẩn số đối với mọi người trong giới. Biết bao cậu ấm, thiếu gia mưu cầu một bước lên mây bằng việc làm rể hào môn, thế nhưng ngay đến bóng dáng của cô cũng chẳng tài nào bắt gặp được.
Cho đến nay, thông tin duy nhất rò rỉ ra ngoài chỉ vỏn vẹn có hai cái tên “Elara” và “Em Bé”, cùng với một bức ảnh chụp nghiêng mờ nhạt từ năm ba tuổi được người mẹ Tần Giai Sissi đăng tải trên mạng xã hội Weibo.
Trong ảnh là một đôi mắt đào hoa long lanh ngập nước, hàng mi mềm mại, đôi con ngươi sáng ngời tựa như một viên kẹo hổ phách ngọt ngào.
Thế nhưng, chính nàng công chúa vô lo vô nghĩ, bông hoa phú quý được nuôi dưỡng trong phòng vô trùng, chú chim xinh đẹp trong chiếc tổ ấm áp ấy, thời gian gần đây lại đột nhiên mất tích.
Suốt tám ngày ròng rã, hoàn toàn bặt vô âm tín.
Chẳng khác nào bốc hơi khỏi thế gian.
.
“Mạnh Tu Bạch! Con mẹ nó, mày rảnh rỗi quá hóa rồ rồi à! Hai mươi năm trước tao với mày đã nói rõ là nước sông không phạm nước giếng, tao còn chưa thèm tìm mày gây sự, thế mà mày dám cưỡi lên đầu lên cổ tao hả!”
Một câu chửi bới giận dữ vừa dứt, tiếng khóc lóc thảm thiết xin tha mạng đã vang lên từ dưới mũi dao sáng loáng.
“Á á á á—— Đau đau đau! Chú Sáu, chú Sáu—— Xin chú giơ cao đánh khẽ! Gần đây bố cháu thật sự không làm gì có lỗi với chú cả—— Á á á—— Bố ơi! Bố cứu con với!!”
Con dao găm trông nhỏ nhắn tinh xảo, có vẻ không có tính sát thương cao, nhưng thực chất lại là loại dao cận chiến chuyên dụng của quân đội, được làm bằng chất liệu đặc biệt, vô cùng sắc bén, chém sắt như chém bùn.
Con dao ấy đang được một bàn tay lớn màu lúa mạch nắm chặt, các đốt ngón tay thon dài và mạnh mẽ, chỗ hổ khẩu có một vết sẹo dài vắt ngang, chỉ nhìn thôi đã khiến người ta rợn tóc gáy.
Mũi dao kề sát vào cổ, đã rạch ra một đường máu mỏng.
“Mẹ kiếp! Bỏ dao ra! Đó là con trai tao!! Mày mà làm nó sứt mẻ một miếng, tao thề kiếp này sẽ không để yên cho mày đâu!” Đến lúc này, Mạnh Hộc mới thực sự hoảng loạn. Không phải ông ta không biết Mạnh Tu Bạch là một kẻ điên, một tên biến thái chính hiệu, nếu thật sự ép hắn vào đường cùng, hắn giết một mạng người cũng chẳng coi ra gì, huống hồ Macao còn là địa bàn của hắn.
Trong căn phòng suite được bài trí lộng lẫy, hai nhóm người đang giương cung bạt kiếm, bầu không khí vô cùng căng thẳng.
Cậu chàng đang khóc lóc thảm thiết bị đè chặt trên ghế sofa, còn người đàn ông cầm dao thì đứng ngay phía sau.
Người đàn ông trông chừng hơn bốn mươi tuổi, làn da màu lúa mạch, gương mặt góc cạnh rõ ràng, mặc một chiếc sơ mi linen kết hợp với quần tây thanh lịch. Ống tay áo được xắn lên một cách tùy ý, để lộ cánh tay rắn rỏi, săn chắc. Một tay hắn túm lấy tóc của cậu chàng kia, tay còn lại dùng mũi dao dí vào cổ cậu ta. Đôi mắt đen tuyền vô cùng bình lặng, nhưng vẫn khó giấu nổi bản tính tàn nhẫn bên trong.
Hắn khẽ mỉm cười, giọng điệu thong thả: “Anh Tư, anh nên nghĩ cho kỹ xem, dạo gần đây mình đã làm những gì.”
“Tao con mẹ nó chứ có làm gì đâu! Không phải tại con trai tao bị mày bắt tới Macao thì giờ này tao vẫn đang ở yên bên Mã Lai rồi!”
“Thật sự không làm gì sao?” Mạnh Tu Bạch vẫn giữ nụ cười trên môi, thanh dao găm trong tay đột ngột đâm mạnh vào vai cậu chàng kia, động tác vô cùng dứt khoát và tàn nhẫn.
---