Một tiếng hét thảm thiết vang lên, tất cả những người có mặt trong phòng đều nơm nớp lo sợ cho bản thân.
Mạnh Hộc bật tới như đỉa phải vôi, định lao lên thì một khẩu súng giảm thanh đã dí thẳng vào trán, ép ông ta phải lùi lại từng bước: “Mẹ kiếp, tao làm cái gì mà mày cứ phải túm tóc bấu đuôi tao thế hả! Mạnh Tu Bạch, mày giỏi, giờ mày một tay che trời rồi, mày ngon thì giết tao ngay tại Macao này đi! Tao đã bảo là tao không làm gì rồi mà! Không làm! Không có làm! Mày thả con trai tao ra!”
Lưỡi dao găm tiếp tục lún sâu vào da thịt.
Giữa tiếng la hét thảm thiết, Mạnh Hộc mồ hôi nhễ nhại: “Được được được, tao nói, tao nói! Tháng trước tao có cướp vài người khách của mày, vụ làm ăn có vài chục triệu thôi, mẹ kiếp, có đáng để mày phải so kè với tao thế không! Với lại…… Tuần trước ở trước mặt ông cụ, tao có chửi mày là đồ ăn cháo đá bát, sói mắt trắng, chỉ có vậy thôi.”
“Thật đấy! Hết rồi!”
Mạnh Tu Bạch nheo mắt, dường như đã xác định được đối phương không làm, và cũng không dám làm, lúc này mới buông tóc cậu chàng kia ra, rút dao găm rồi tùy tiện ném một cái. Thanh dao cắm phập một cách chuẩn xác vào quả thanh long trên đĩa trái cây, trong chốc lát không thể phân biệt nổi đâu là nước thanh long, đâu là máu tươi.
“Được, em tin anh Tư một lần. Thằng Vĩnh, tìm bác sĩ giỏi nhất băng bó cẩn thận cho cháu trai tao. Con trai con lứa, để lại sẹo thì trông không đẹp đâu.” Mạnh Tu Bạch vỗ vỗ vào cái đầu đẫm mồ hôi hột của cậu chàng kia, dùng khăn tay lau đi vết máu vương trên đầu ngón tay, dùng vài câu nói nhẹ tựa lông hồng để lấp liếm đi chuyện đẫm máu vừa rồi.
Mạnh Hộc ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu nổi Mạnh Tu Bạch rốt cuộc muốn làm cái gì, vô duyên vô cớ bắt cóc con trai mình, ép mình từ Malaysia bay qua đây, dọa dẫm một trận bằng cả dao lẫn súng, kết quả bây giờ lại thả người một cách nhẹ nhàng như không.
Đúng là đồ thần kinh.
“Mạnh Tu Bạch, mẹ kiếp mày có bệnh rồi! Mày cứ cẩn thận đấy, để vợ mày biết mày lại múa dao múa súng ở đây thì——”
“Thế thì hãy quản cho tốt cái miệng của mình đi, anh Tư. Chúng ta đều có tuổi cả rồi, khó khăn lắm mới tụ họp được một bữa, đừng làm sứt mẻ tình hòa khí.” Giọng điệu của Mạnh Tu Bạch vô cùng dịu dàng, thậm chí còn đưa tay chỉnh lại chiếc thẻ bùa phật bằng vàng bị lệch trên ngực đối phương.
“…………” Đúng là đồ có bệnh!
Mạnh Hộc ngậm bồ hòn làm ngọt, không dám ho he lời nào. Mạnh Tu Bạch của ngày hôm nay có khối tài sản không thể đong đếm được, từ lâu đã không còn là con chó giữ nhà của nhà họ Mạnh năm xưa, em gái ruột lại là mợ chủ của nhà họ Tạ ở thủ đô, mạng lưới quan hệ rộng khắp muôn nơi, cả nhà họ Mạnh chẳng ai dám cứng đối cứng với hắn. Mạnh Hộc chỉ đành ngậm đắng nuốt cay chịu thua ván này, dẫn theo con trai và một đám đàn em rầm rộ rời đi.
Mạnh Tu Bạch có chút mệt mỏi ngồi xuống ghế sofa, khẽ day day mi tâm.
Đã mấy ngày liền ông không chợp mắt rồi. Kể từ khi biết tin con gái mất tích, toàn bộ con người ông luôn ở trong trạng thái căng thẳng tột độ, đến lúc này, ông thậm chí còn mong chờ nhận được một cuộc điện thoại tống tiền. Như vậy ít nhất cũng chứng minh được con gái vẫn an toàn.
Dù thế nào đi chăng nữa, vẫn tốt hơn là cứ bặt vô âm tín như thế này.
“Ông chủ, máy bay của cô Nhiễm Nhiễm đã hạ cánh, tôi đã cử người đi đón rồi.”
Mạnh Tu Bạch gật đầu, châm một điếu thuốc, tiếp tục suy nghĩ xem rốt cuộc còn ai có thù hằn với mình mà lại chọn đúng thời điểm này để động vào con gái ông. Những năm nay ông liên tục tẩy trắng để lên bờ, các sòng bạc đầu tư đều được pháp luật cấp phép, những ân oán tình thù năm xưa ở Đông Nam Á từ lâu đã tan thành mây khói, cũng đã lâu ông không múa dao múa súng nữa rồi.
Ngoại trừ mấy ông “anh trai” vô tích sự ở nhà họ Mạnh, cùng với một tập đoàn có vốn Hồng Kông từng tranh chấp giấy phép kinh doanh sòng bạc cuối cùng với ông ba năm trước gây ra chút chuyện không vui, ông thực sự không nghĩ ra được còn ai có thù với mình.
Cục trưởng Cục Cảnh sát Đức đã đích thân thành lập một đội cảnh sát mật, rà soát khắp vùng Baden-Baden và Württemberg, nhưng đến nay cũng chỉ tìm thấy một chiếc xe đạp địa hình, một chiếc mũ bảo hiểm còn nguyên vẹn, một chiếc balo dã ngoại, bên trong đựng hộ chiếu, điện thoại, bình nước, kem chống nắng, mặt nạ chống gió và ví tiền. Trong ví vẫn còn ba nghìn Euro tiền mặt, chưa hề bị ai động vào.
Theo lời kể của những người bạn cùng đạp xe lúc đó, Tống Tri Y khi ra ngoài chỉ mang theo bấy nhiêu đồ dùng, không thiếu một thứ gì. Hôm đó họ đã đạp được bảy mươi cây số, ai nấy đều đã vô cùng mệt mỏi, Tống Tri Y không biết là nhìn thấy thứ gì mà cứ nhất quyết đòi đi vào trong rừng, trong khi những người khác lại muốn nhanh chóng đến khách sạn cách đó vài chục cây số để đánh một bữa chân giò heo kiểu Đức nóng hổi, thế nên họ đã tách nhau ra tại một lối mòn vô danh mà ngay cả bản đồ Google cũng không tìm thấy.
Những người bạn này đến từ các quốc gia khác nhau, các trường đại học khác nhau, mọi người đều quen biết nhau qua diễn đàn sinh viên trên mạng, ngoài đời chưa từng thân thiết sâu sắc, vì đều là sinh viên tốt nghiệp cùng khóa nên mới hẹn nhau lập đội đạp xe vào mùa tốt nghiệp. Đạp xe vòng quanh châu Âu là một kỳ tích mà bất kỳ tín đồ đam mê đạp xe nào cũng muốn chinh phục.
Đạp xe là một trong những môn thể thao mà Tống Tri Y yêu thích nhất.
Họ xuất phát từ Pháp, đi qua Strasbourg, Colmar, đến Basel của Thụy Sĩ, rồi mới đến đất nước Đức với những cánh rừng bạt ngàn. Xuất phát từ Waldshut, dọc theo Rừng Đen đạp một mạch đến Triberg, rồi lại đến thành phố suối nước nóng nổi tiếng Baden-Baden.
Phía cảnh sát Đức cho biết, thường xuyên có những người đạp xe bị lạc trong Rừng Đen, suy cho cùng thì khu rừng này quá rộng lớn, có rất nhiều lối đi chưa được khai phá, không có camera giám sát, tín hiệu cũng bét nhè, định vị thường xuyên bị mất sóng.
Mạnh Tu Bạch thở ra một làn khói dày đặc.
---