Chọc Nhầm Nam Chính Điên Phê

Chương 27

Trước Sau

break

Một ly trà đặt trước mặt, Tạ Quan Liên thu hồi tầm mắt, nhẹ nhàng nâng lên nói: “Đa tạ pháp sư.”

Thẩm Thính Tứ ngồi đối diện nàng, cười nhạt hỏi: “Không biết thí chủ muốn bàn luận chỗ nào?”

Tạ Quan Liên lập tức đem đoạn “Tâm Kinh” đã đọc hôm đó nói lại với y, cũng nêu rõ những chỗ bản thân chưa hiểu.

Mặc dù nơi này không có kinh thư, nhưng trí nhớ của Tạ Quan Liên rất tốt, thật ra nàng cũng không ngu ngốc.

Ngày đó cố ý nói như vậy là để thăm dò xem y sẽ thích loại nữ tử như thế nào, để còn biết kê đơn đúng bệnh.

Trong khoảng thời gian này nàng phát hiện hình như y không thích nữ tử quá mức ngu ngốc, cho nên nàng quyết định thử làm “ngu ngốc vừa phải”.

Phần nàng nói ra phía trước hoàn toàn là chính xác, mà chỗ nàng thắc mắc cũng đúng là đoạn khó nhất trong kinh văn, y cẩn thận giảng giải từng câu một cho nàng nghe.

Giọng nói của thanh niên trẻ trong trẻo nhưng lạnh nhạt, lúc giảng Phật pháp sẽ có thói quen nói rất kỹ, cuối cùng còn dịu dàng hỏi nàng đã hiểu chưa.

Chu đáo đến thế, Tạ Quan Liên dĩ nhiên sẽ không như lần trước giả vờ ngốc nghếch nữa.

Nàng ngoan ngoãn gật đầu: “Hiểu rồi, nhân duyên hòa hợp.”

“Ừm, thí chủ rất thông tuệ.” Y gật đầu tán thưởng, sau đó tiếp tục giảng giải.

Lông mi Tạ Quan Liên run rẩy rũ xuống, nhìn như nghiêm túc lắng nghe, nhưng thực ra suy nghĩ cũng đã dần dần bay xa, chẳng còn đặt ở ngộ đạo.

Đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy thần thái này trong mắt y.

Thanh niên dịu dàng nhỏ nhẹ giảng giải tỉ mỉ, hoàn toàn trầm mê trong kinh Phật, tăng bào xám trắng trên người dường như cũng được ánh sáng thần thánh bao phủ.

Phật tử thật thánh khiết.

Nàng khẽ cắn môi dưới, ngực không khống chế được mà bắt đầu nóng lên.

Bởi lần này nàng không cố ý giả ngốc như trước, nên những lời y nói nàng chỉ cần nghe một lần là có thể lĩnh hội và đưa ra lời giải đúng, nên cả quá trình luận đạo diễn ra rất nhanh.

Cho đến khi vô tình liếc ra ngoài cửa sổ, bắt gặp ánh chiều tà rực rỡ như dát vàng nơi đỉnh núi, Tạ Quan Liên mới giật mình nhận ra canh giờ đã muộn rồi.

Nếu còn chậm trễ xuống núi, e là đến đường cũng nhìn không rõ.

“Đa tạ pháp sư hôm nay đã giải đáp nghi hoặc.” Ánh mắt của nàng đầy sự cảm kích, chắp tay trước ngực: “Sắc trời cũng không còn sớm, hôm nay lại quấy rầy pháp sư quá lâu, Liên nương xin không quấy rầy thêm nữa.”

Thẩm Thính Tứ mỉm cười: “Không sao, đường xuống núi trơn trượt, thí chủ cẩn thận tuyết dưới chân.”

Tạ Quan Liên khẽ gật đầu, tay đặt lên bàn định đứng dậy, khóe mắt vô tình bắt gặp thân hình y hơi nghiêng về phía sau.

Nhưng khi nàng nhìn kỹ lại, ánh mắt của vị Phật tử trẻ vẫn trong veo, giống như vừa rồi vẫn chưa từng nhúc nhích.

Đây là đang đề phòng nàng lại “vô tình” tê chân rồi ngã vào người y như lần trước.

Trong lòng Tạ Quan Liên thoáng hiện chút an ủi khó hiểu, thành thật đứng dậy, cúi người cáo từ y.

Bước ra khỏi căn nhà nhỏ, bên ngoài tuyết rơi lất phất, bông tuyết rơi trên lông mi dài đen nhánh khiến tầm nhìn in thành một vệt bóng mờ.

Tạ Quan Liên đi lên cầu trúc, nghiêng đầu nhìn căn nhà trúc cách đó không xa, trong đôi mắt sáng hiện ra ý cười nhè nhẹ.

Quả nhiên chuyến đi này không hề sai.

Mặc dù bề ngoài y đối nhân xử thế hiền lành, nhưng thật ra làm người rất lạnh nhạt, nhưng y thật sự rất yêu thích kinh văn, cho nên mỗi lần nàng dùng kinh Phật đến gần y, lần nào cũng được hồi đáp.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương