Một vị Phật tử thích kinh Phật.
Nàng đè nén nụ cười lướt qua nơi đáy mắt, bước chân nhẹ nhàng xách làn váy, một phút cũng không dám dừng lại lâu mà chạy xuống núi trước khi trời tối.
Hoàng hôn đỏ rực dần lặn xuống sau đỉnh núi, bầu trời vẫn lác đác tuyết rơi nhưng không có dấu hiệu trở thành trận tuyết lớn, trên dòng suối nhỏ bên ngoài nhà trúc cũng đã phủ một tầng băng mỏng như tơ nhện.
Thẩm Thính Tứ xếp lại cuốn kinh vừa giảng giải cho người khác vào giá sách, sau khi đặt xong thì mơ hồ nghe thấy tiếng hổ gầm rú.
Không biết là ai đã kinh động đến mãnh thú đang say ngủ nơi rừng sâu.
Trong rừng tuyết trắng xóa, tuyết đọng trên cành cây bị kinh động rơi lả tả xuống đất.
Nửa khuôn mặt và cánh tay của nam tử bị dã thú hung ác cắn xé đến máu tươi đầm đìa, đang tập tễnh liều mạng chạy về phía trước, trên mặt tràn đầy hoảng sợ.
“Cứu mạng...”
Phía sau tuyết trắng là mãnh hổ đang gầm thét dữ dội, lao vút đến như tên bắn, lập tức vồ lấy nam tử.
Nam tử nặng nề ngã xuống nền tuyết, đôi mắt đã bị máu che lấp, trong một con mắt còn lại đầy rẫy tuyệt vọng.
Ngay khi hắn tưởng mình sẽ trở thành mồi ngon trong miệng mãnh hổ, con hổ trắng vốn hung hãn lại đột nhiên buông tha, cặp mắt sắc lạnh cảnh giác nhìn về phía trước.
Giữa khu rừng bị tuyết phủ trắng xóa, thanh niên che ô trắng chầm chậm bước lên bậc đá, khuôn mặt tuấn tú nửa ẩn nửa hiện giữa làn tuyết, như u linh hiện về trong đêm đông.
Con hổ trắng thấy y liền lùi từng bước một.
Dường như cảm nhận được y đang hướng về phía "con mồi", cho dù hổ trắng có luyến tiếc đến đâu thì vẫn quay đầu chạy đi.
Nam tử bị bỏ lại trên tuyết toàn thân co giật, ngay cả máu trên vết thương cũng bị đông cứng, cả người run rẩy điên cuồng chớp mắt.
Thanh niên Phật tử ngồi xổm trước mặt hắn ta, quan sát nam tử máu tanh khủng bố trước mắt.
Chẳng biết vì sao, y bỗng nhiên nhớ tới Tạ Quan Liên đã xuống núi, trong con ngươi mênh mông bỗng hiện lên một tầng tiếc nuối mỏng manh.
Nếu chậm thêm chút nữa, có khi nàng cũng giống hắn ta rồi.
Đáng tiếc.
Y hờ hững cụp mắt, gương mặt từ bi ôn hòa, giọng nói nhẹ như gió thoảng mang theo vẻ thương hại: “Tằng Lợi, chậm chút nữa là ngươi đã trở thành thức ăn trong miệng hổ rồi.”
Một mắt của Tằng Lợi bị máu đông lại nên không thể nhìn rõ người đến là ai, nhưng nghe được giọng nói thì biết chính là Thẩm Thính Tứ cách đây không lâu đã bảo hắn ta lên núi trốn vào hang, nói ngày mai sẽ đến cứu hắn ta.
Thẩm Thính Tứ căn bản chưa từng có ý định cứu hắn ta, mà là cố ý lừa hắn ta vào động của con hổ, nếu không vì y, nói không chừng hắn ta vẫn còn sống sót một cách chật vật.
Hắn ta phải giết Thẩm Thính Tứ!
Có lẽ vì hận ý mà hắn ta biểu hiện ra quá mức mạnh mẽ, Thẩm Thính Tứ nhướng mày, giọng điệu nhẹ nhàng giải thích: “Thật ra bần tăng ở dưới núi nghe có tiếng dã thú, lo lắng cho chỉ huy sứ nên mới lên đây xem thử, không nghĩ tới chỉ huy sứ lại gặp phải con hổ trắng.”
Trong giọng y tràn đầy tiếc nuối.
Tằng Lợi tuyệt đối không tin lời y nói, muốn mở miệng nói gì đó nhưng thân thể run rẩy đến nỗi không thốt ra được một chữ, hơi thở yếu ớt mà ngập tràn căm hận.
Thẩm Thính Tứ không mấy để tâm đến oán hận lúc này của hắn ta, dường như đột nhiên nhớ ra cái gì đó mà “à” một tiếng, trên khuôn mặt tuấn tú nho nhã hiện lên chút xíu hối tiếc:
“Lúc ở dưới núi, chỉ huy sứ từng nói với bần tăng rằng chưa từng làm hại bần tăng, bần tăng đã tin, nhưng vừa rồi nhìn thấy ánh mắt đầy thù hận của chỉ huy sứ, bần tăng đột nhiên nhớ ra một việc vẫn chưa hỏi.”
“Bần tăng nghe người ta nói, năm đó khi Nham Vương phi lâm bồn, ngươi từng phái người đến cướp lấy đứa bé.”
“Có điều chuyện của Nham Vương, bần tăng thực sự không hứng thú lắm, ngươi có thể lựa chọn không trả lời.”
Giọng điệu của y chậm rãi ôn hòa, tựa như đang ngồi tụng kinh trước thần Phật.