Chọc Nhầm Nam Chính Điên Phê

Chương 29

Trước Sau

break

Nhất là khuôn mặt khi cúi xuống nhuốm vẻ kỳ dị quái đản, khiến Tằng Lợi dường như đoán được y muốn hỏi cái gì, sống lưng hơi phát lạnh.

Thẩm Thính Tứ hỏi hắn ta: “Bần tăng chỉ muốn biết, món đồ trước kia ngươi trộm, hiện đang giấu ở đâu?”

Giọng điệu vẫn ôn hòa như khi giảng kinh trong căn nhà trúc ban nãy.

“Không... biết!” Tằng Lợi nghiến răng bật ra hai chữ đầy oán độc, gắng sức nhấc mí mắt, dùng một mắt tàn nhẫn trừng y: “Thẩm Thính Tứ, ngươi sẽ xuống địa ngục, ta thành quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi.”

Thẩm Thính Tứ mỉm cười: “Đa tạ.”

Vừa nói xong, y chậm rãi đổi giọng, lại nói: “Nhưng nghe nói trước khi đi, chỉ huy sứ đã đưa thê nhi lên thuyền sang sông rồi, ngươi có nói cho bọn họ biết chỗ giấu đồ không?”

Một câu nói vu vơ, nhưng lại khiến kẻ đang hấp hối hoàn toàn rối loạn: “Không... đừng động vào bọn họ.”

Kẻ có nhược điểm, cả đời không thể làm việc lớn.

Ánh mắt Thẩm Thính Tứ lạnh lùng không chút gợn sóng, giọng nói mang theo thương hại: “Vậy ở nơi nào?”

“Ở...” Tằng Lợi thở dốc, trong lòng do dự, không biết nếu mình nói ra thì y có thật sự buông tha cho người nhà hay không.

Thẩm Thính Tứ nhìn ra sự do dự của hắn ta, dịu dàng nói: “Người xuất gia không nói dối, cũng tin vào nhân quả luân hồi.”

Tằng Lợi mở miệng: “Ở Nhạn Môn, năm xưa khi Nham Vương tranh quyền với Hoàng thượng, Nham Vương phi đã âm thầm sai ma ma đưa đứa trẻ đến Nhạn Môn, nhưng cụ thể ở nơi nào thì ta cũng không rõ, chỉ biết có lẽ là một nữ nhi.”

Nữ nhi sao...

Hàng mi Thẩm Thính Tứ khẽ run, cũng không biết có tin hay không, đôi mắt đen láy như hắc diệu thạch chìm trong tuyết trắng, nhìn hắn ta chậm rãi nói: “Có chuyện quên nói với chỉ huy sứ, ta không phải người xuất gia.”

Đồ khốn kiếp!

Tằng Lợi trừng to hai mắt, một hơi nghẹn trong cổ chưa kịp thở ra thì đã đứt đoạn.

Thanh niên Phật tử vẫn đang chờ trả lời, nghiêng đầu nhìn thấy bộ mặt dữ tợn của hắn ta, liền đưa ngón tay đỏ ửng vì lạnh đặt dưới mũi đối phương, hờ hững nói một câu: “Ngừng thở rồi.”

Sắc mặt y bình lặng cầm dù đứng dậy, xoay người đi xuống chân núi.

Thực ra y biết đồ vật không nằm trên người thê nhi của Tằng Lợi, chẳng qua y lên núi là để xem người này có cứu được hay không, nào ngờ tâm cảnh lại nhỏ hẹp đến vậy, một câu nói dối cũng tức giận đến tắc thở.

Tuyết trong rừng mỗi lúc một dày, sương đen giăng kín rừng sâu trắng xóa, con hổ trắng trốn ở góc xác nhận người kia đã rời đi, sẽ không quay lại nữa, mới lần nữa bò ra, ngoạm lấy thi thể kéo về sâu trong hang.

---

Tuyết mỗi lúc một dày hơn, lúc Tạ Quan Liên xuống núi, chóp mũi và mí mắt đã bị lạnh đến đỏ ửng, vạt váy đẫm nước đọng từng cục băng nhỏ, đôi giày thêu ngọc trai trắng ban đầu cũng đã ướt sũng.

Tiểu Vụ đứng trước cửa đợi nàng rất lâu, thấy nàng đông lạnh đến mặt đỏ bừng liền vội vàng chạy tới nhét lò sưởi tay vào lòng nàng, không nhịn được nhỏ giọng nói nàng.

“Nương tử, người đi đâu vậy, sao giờ mới trở về, trời sắp tối luôn, muộn thêm chút nữa là nô tỳ đã định ra ngoài tìm người rồi.”

Tạ Quan Liên ôm chặt lò sưởi tay ấm áp: “Không đi đâu cả, chỉ ra rừng trúc sau núi giải sầu thôi.”

“Rừng trúc phía sau núi?” Tiểu Vụ kinh ngạc, không nghe nói phía sau núi có rừng trúc.

Tạ Quan Liên không giải thích kỹ mà chỉ gật đầu, nghiêng đầu dịu dàng hỏi: “Có nước nóng không?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương