Lúc lên núi không mang ô, lúc xuống núi mặc dù mưa không lớn nhưng cũng dầm tuyết rất lâu, hiện tại chân và ngón tay của nàng đều đông lạnh đến không còn cảm giác, cần phải ngâm nước nóng một chút để ấm lại.
Tiểu Vụ nói: “Không biết nương tử khi nào trở về, còn chưa có nước nóng, nương tử mau vào trong phòng thay quần áo rồi ngồi sưởi trước bếp lò đi, nô tỳ đi gọi nước.”
“Ừ.” Tạ Quan Liên đi vào nhà.
Tiểu Vụ chạy ra ngoài gọi nước.
Thay bộ quần áo ướt sũng, nàng ngồi bên bếp lò hong tay, trong đầu hồi tưởng lại cuộc gặp gỡ với Thẩm Thính Tứ trong rừng trúc không lâu trước đó.
Hôm nay y dường như có hơi khác so với những lần gặp trước, tâm trạng rõ ràng rất tốt, không giống người vì phạm sai lầm mà bị phạt tới rừng trúc, cũng không giống vì lần vô ý trước đó khiến Phật tâm bất ổn mà lên núi khổ tu.
Con đường dẫn vào rừng trúc ấy thoạt nhìn như rất ít người qua lại, sạch sẽ và chỉnh tề, gần như không có dấu vết người ở.
Vì thế, khả năng cao đó là nơi thuộc về y, người bình thường sẽ không lui tới.
Tay Tạ Quan Liên hong đến ấm áp xong thì thu tay đang chống cằm lại, hàng mi đen như lông quạ khẽ chớp, nét mặt hiện lên vẻ trầm ngâm.
Nếu y thật sự thường xuyên lui tới nơi đó, vậy thì việc tìm y sẽ dễ dàng hơn nhiều, ít người lui tới cũng đồng nghĩa với việc sẽ không ai phát hiện nàng thường xuyên đến tìm.
“Nương tử, nước xong rồi.”
Tiểu Vụ ở bên ngoài gọi một tiếng.
Tạ Quan Liên ngừng suy nghĩ, khẽ đáp một tiếng, ôm lấy áo ngủ đi ra ngoài.
Tuy trong chùa vắng vẻ đạm bạc, nhưng từng viện nhỏ đều được xây dựng chỉnh chu, có lẽ vì đều là nơi ở của các quả phụ thủ tiết, nên mỗi viện đều có phòng tắm riêng, một viện hai phòng, diện tích không lớn, vừa đủ cho một người ở.
Thấy sắc trời cũng không còn sớm, Tạ Quan Liên bảo Tiểu Vụ sớm trở về nghỉ ngơi.
Tiểu Vụ không cố nán lại, chớp đôi mắt mệt mỏi rời đi.
Bên ngoài gió tuyết mỗi lúc một lớn, hơi nước nóng ẩm trong phòng tắm bốc lên, bao phủ thành làn sương mông lung như tiên cảnh.
Tạ Quan Liên ngồi xuống ghế gỗ nhỏ cởi y phục, mái tóc mềm như mây buông lơi đọng thành những giọt nước đẹp mắt, cánh tay ngó sen ôm lấy y phục trắng như ngọc, đôi chân cân đối.
Nàng đứng dậy treo y phục lên giá gỗ rồi bước đi uyển chuyển như đóa sen nở, vòng eo nhỏ nhắn mềm mại như cành liễu, dung nhan như ngọc, từ gương mặt đến gót chân, không nơi nào không khiến người mê đắm.
Nàng như thường lệ bước vào trong thùng tắm, cổ tựa vào thành gỗ, nước nóng ấm áp khiến hàng mày thanh tú giãn ra, bên ngoài vang lên tiếng bước chân giẫm trên tuyết “lộp bộp” cực nhỏ.
Cực kỳ nhẹ, gần như ẩn mình trong tiếng gió tuyết gào thét.
Tiểu Vụ vừa mới rời đi, không thể là nàng ấy được, hơn nữa một tiếng bước chân kia rất nhẹ, cũng vẻn vẹn chỉ có một tiếng rồi ngừng.
Nàng theo bản năng đứng lên lấy quần áo treo ở bên cạnh quấn quanh người, cố ý hô một tiếng về phía cửa sổ.
“Tiểu Vụ, không phải ta bảo ngươi về nghỉ rồi sao? Sao giờ này còn ở ngoài đó?”
Bên ngoài không có động tĩnh gì, như thể chẳng hề có người.
Tạ Quan Liên cầm lấy ghế gỗ nhỏ, ánh mắt đầy cảnh giác chuyển dần về phía cửa, đứng chờ ở đó, chuẩn bị nếu có ai đẩy cửa bước vào thì sẽ lập tức đập xuống.
Nhưng đợi thật lâu, hai tay cầm ghế đến run rẩy mà ngoài cửa vẫn im lìm không một tiếng động.
Nàng không dám lơ là, tiếp tục chờ đợi, hơi nước trong phòng dần tan đi, thân thể mảnh mai trong lớp áo mỏng bắt đầu cảm thấy lạnh, nhưng vẫn không có bất kỳ tiếng động gì.
Tạ Quan Liên cúi người, cẩn thận nhìn ra ngoài qua khe cửa.
Từ khe hở nhỏ hẹp nhìn thấy bên ngoài không có ai, chỉ có tuyết lớn bị gió cuốn lên.
Thân thể căng thẳng của Tạ Quan Liên đột nhiên thả lỏng, đặt ghế gỗ xuống rồi ôm ngực thở hổn hển.
Có lẽ là nàng nghe nhầm.
Nơi này là chùa miếu, hơn nữa còn là chỗ ở của quả phụ, làm sao có người rình coi.