Dù là như vậy, nàng cũng không dám tiếp tục tắm nữa, vội vàng xoay người trở về nhanh chóng mặc quần áo vào, sau đó mang theo đèn nhỏ mở cửa.
Viện cũng không lớn, đưa mắt nhìn một vòng là thấy hết, mặt đất phủ một lớp tuyết trắng, cũng khó mà nhìn ra rốt cuộc có dấu chân hay không.
Nàng đứng trước cửa liếc nhìn một cái rồi xách đèn lồng quay vào phòng.
Có lẽ vì vừa bị kinh sợ, nên suốt đêm dù đã thắp đèn nến, Tạ Quan Liên vẫn không tài nào chợp mắt.
Hôm sau tuyết ngừng rơi, bầu trời trong xanh như được gột rửa.
Tạ Quan Liên dùng xong bữa sáng thì đi đến giáo huấn đường, Nguyệt nương cũng đã tới từ sớm, dưới mắt có quầng thâm, liếc mắt một cái là biết cũng ngủ không ngon như nàng.
“Nguyệt nương, ngươi làm sao vậy?” Nàng quỳ xuống trên đệm bồ đoàn, nghiêng đầu hỏi.
Nguyệt nương hé mí mắt, uể oải liếc nàng một cái, nói: “Liên nương, ta cảm thấy chùa Già Nam này căn bản không xứng được gọi là đệ nhất Phật tự, càng không có thần Phật linh nghiệm gì cả.”
Tạ Quan Liên nghe vậy liếc mắt nhìn về phía kia, nơi bị bình phong ngăn lại.
Hôm nay tăng nhân trong giảng đường còn chưa đến, nếu bọn họ mà nghe thấy lời này, không biết có tức giận đến mức vén bình phong lên hay không.
Nàng cúi đầu, dịu dàng hỏi: “Sao tự dưng lại nói vậy?”
Nguyệt nương nhích người ngồi sát lại bên nàng, hạ giọng nói nhỏ: “Ta cảm thấy ban đêm ở đây có quỷ, đêm qua ta đang ngủ thì cứ cảm giác ngoài cửa sổ có quỷ đang nhìn lén ta, nhưng sáng nay ta kể chuyện này cho Tiểu Tuyết, Tiểu Tuyết còn đi xin bùa cho ta.”
Ai quen biết Nguyệt nương đều biết nàng ấy nhát gan, nghe vậy thì dễ nghĩ là do gặp ác mộng rồi tưởng tượng ra.
Nếu là trước đêm qua, có thể Tạ Quan Liên cũng sẽ nghĩ như Tiểu Tuyết, bảo nàng ấy xin một lá bùa bình an đặt ở dưới gối để an tâm.
Nhưng hôm nay, nàng không tự giác nhớ tới lúc tắm rửa đêm qua, cũng cảm giác bên ngoài có người.
Nàng nhíu mày nói: “Có lẽ thật sự có thứ gì đó không sạch sẽ.”
Nguyệt nương nghe vậy thì đôi mắt đột nhiên sáng ngời, dùng sức gật đầu, giọng đầy cảm kích:
“Ta cũng thấy thế, cuối cùng cũng có người tin ta rồi, từ ngày đầu tiên vào nơi này ở đã cảm thấy rất kỳ quái.”
Vừa dứt lời, chuông gác ngoài viện vang lên, ni cô giảng pháp hôm nay bước vào.
Nguyệt nương vội vàng ngồi trở về.
Tạ Quan Liên lặng lẽ mím môi, nghe mọi người xung quanh bắt đầu lẩm nhẩm tụng kinh.
Một buổi giảng kinh trôi qua, Nguyệt nương dường như đã quên sạch những lời vừa nói, thân mật ôm lấy cánh tay nàng cùng đi ra ngoài.
Sau buổi cầu phúc sớm nay, bọn họ sẽ được nghỉ hai ngày, mặc dù không thể ra khỏi chùa nhưng có thể tùy ý đi dạo trong chùa.
Nguyệt nương mới đến không lâu, mọi thứ nơi đây đối với nàng ấy đều rất mới mẻ, nên lôi kéo Tạ Quan Liên đến điện Quan Âm bái Phật.
Lễ xong, hai người lại tránh đám đông, tìm đến đình nghỉ chân ngồi xuống, nhìn về phía náo nhiệt không xa.
“Liên nương, ngươi xem những người bên kia đang nhìn gì kìa.” Nguyệt nương chỉ về phía đối diện.
Dưới pho tượng Phật bằng vàng đặt ngoài trời có một đám người đang ngẩng đầu nhìn, có vẻ như đang xem chuyện gì đó thú vị.
Tạ Quan Liên nghiêng người nhìn theo hướng ánh mắt của đám đông.
Bên cạnh tượng Phật có một cái tháp nhỏ, mơ hồ có thể nhìn thấy trong tháp có người.
Tăng bào xám trắng như ánh trăng thê lương, cho dù không thấy rõ khuôn mặt, chỉ là một bóng lưng thì nàng vẫn nhận ra.
Người nọ là Ngộ Nhân.
Tạ Quan Liên nói: “Đó là pháp sư Ngộ Nhân.”