Nàng từng nghĩ đến việc cứ ở lì lại Phủ Quốc Công. Họ cũng không thể ngang nhiên đuổi người ra ngoài. Nhưng một là phải chịu bao ánh mắt khinh miệt, nàng không nỡ để hai đứa trẻ chịu ấm ức ấy, mà để lại trong phủ chi tiêu không ít, muốn thêm món ăn cũng phải thưởng tiền bếp núc, chi bằng ra ngoài tự lập, tính toán còn rõ ràng hơn.
Tôn ma ma gật đầu: “Được, lão nô sẽ bảo con trai để ý bên ngoài. Hễ có chỗ nào vừa ý là thuê ngay.”
Cố Hy Ngôn cười bất đắc dĩ: “Phiền bà cố gắng nhanh một chút.”
Tôn ma ma khựng lại, như hiểu ra điều gì, ánh mắt thoáng chút thương cảm: “Lão nô hiểu rồi, sẽ giục nó tìm gấp cho thiếu phu nhân.”
Cố Hy Ngôn lại trịnh trọng cảm ơn. Trước khi Tôn ma ma lui ra, nàng nhét vào tay bà ta một nắm tiền đồng, chừng ba trăm văn. Tôn ma ma đẩy qua đẩy lại mấy lượt rồi cũng nhận, giấu vào tay áo, cười nói: “Thiếu phu nhân cứ yên tâm, lão nô nhất định tìm cho người chỗ vừa túi tiền nhất.”
Tiễn Tôn ma ma đi xong, lại có tiểu nha hoàn Huệ Nhi từ viện tam phu nhân đến truyền lời rằng tam phu nhân bảo Cố Hy Ngôn sang một chuyến, nói thân thích đã tới thì cũng phải gặp mặt.
Nghe vậy, nàng biết chuyến này e lành ít dữ nhiều.
Nàng sai người chuẩn bị nước ấm, tự mình rửa tay thay y phục. Ở viện mình có thể tùy ý đôi chút nhưng gặp tam phu nhân thì nhất định phải thanh đạm chỉnh tề, đen, trắng hoặc xanh xám, từng nếp áo, từng sợi tóc đều không được cẩu thả.
Còn trang phục của Mạnh Thư Huệ càng phải cẩn trọng. Cố Hy Ngôn lấy chiếc áo khoác nguyệt bạch cùng áo sam xanh nhạt thường ngày của mình đưa cho tẩu tẩu mặc. Không nổi bật nhưng gọn gàng, sạch sẽ, đủ thể diện.
Chuẩn bị xong, cả hai cùng đến viện tam phu nhân.
Vừa bước tới thềm đã thấy hai tiểu nha hoàn đứng bất động. Một người nâng gối sứ ngọc, một người nâng bình hoa sứ trắng cao quá đầu. Mấy nha hoàn bà tử đứng hầu trước cửa đều cúi thấp, không ai dám thở mạnh.
Chỉ nhìn thoáng qua, Cố Hy Ngôn đã hiểu ra hai nha hoàn kia phạm lỗi, tam phu nhân đang lập quy củ.
Nàng từng có một vị bà mẫu nghiêm khắc đến cay nghiệt như thế nên cảnh này đối với nàng chẳng xa lạ.
Mạnh Thư Huệ thấy vậy, trong lòng đã đoán được bảy tám phần, trên mặt thoáng nét ngượng ngạo.
Theo lý, thân thích đến nhà, dù không long trọng cũng nên giữ lễ. Nay gia cảnh sa sút, không dám cầu lễ số nhưng lại đúng lúc chứng kiến cảnh nha hoàn bị phạt, rốt cuộc vẫn khiến người ta cảm thấy mất mặt, trong lòng khó chịu.
Thế nhưng nhìn sang Cố Hy Ngôn, thấy nàng thần sắc tự nhiên, không hề dao động, Mạnh Thư Huệ hiểu ra vị muội phu này sớm đã quen với những quy củ lạnh lẽo ấy rồi.
Có lẽ từ khi xuất giá, nàng chỉ báo tin vui chứ chưa từng kể nỗi buồn. Ở chốn cao môn đại hộ, tháng ngày nào dễ chịu.
Lúc này, Thường Xuân - người theo hầu tam phu nhân từ nhà mẹ đẻ, nay quản lý việc trong tam phòng bước ra. Thấy Mạnh Thư Huệ liền tươi cười chào hỏi, một tiếng “thân gia phu nhân” nghe thật thân thiết, rồi mời sang dãy hành lang phía đông, nói Tam phu nhân và Lục thiếu phu nhân có lời riêng muốn nói.
Tuy không hợp lễ lắm nhưng Cố Hy Ngôn chỉ khẽ liếc mắt ra hiệu. Mạnh Thư Huệ vốn chưa quen quy củ đại gia tộc, đành nghe theo, cùng Thường Xuân sang đông sương phòng uống trà.
Còn Cố Hy Ngôn vén tấm rèm dày bằng gấm xanh, cúi đầu bước vào.
Vừa vào đã thấy một bức bình phong gỗ đỏ chạm trổ sáu tấm dựng giữa phòng. Bên cạnh là hàng ghế tựa lót đệm gấm xanh đã hơi bạc màu. Gần đó đặt một lò hun lớn, phía trên thả mấy miếng long diên hương, khói tỏa nhè nhẹ, mùi thơm ấm mà ngột ngạt.
Nàng không dám tiến sâu, chỉ dừng lại trước bình phong, cung kính hành lễ: “Thỉnh an mẫu thân.”
Một lúc lâu bên trong mới vang lên vài tiếng ho khan, rồi một tiếng thở dài lạnh nhạt: “Ta còn tưởng ai, hóa ra là con dâu hiếu thảo của ta. Ngươi còn nhớ đến thỉnh an bà mẫu à?”
Cố Hy Ngôn không đáp. Nàng thấy trên bàn bên cạnh có trà, liền bước tới rót một chén.
Nàng biết hôm nay ắt sẽ bị trách phạt. Lúc này, nói nhiều không bằng nói ít, biện giải cũng chỉ thêm chọc giận. Tốt nhất là im lặng.
Nàng bưng chén trà, vòng ra sau bình phong, hai tay dâng lên: “Mẫu thân, mời người dùng trà.”
Tam phu nhân nổi giận, phất tay hất mạnh. Chén trà rơi xuống thảm dày, không vỡ nhưng nước nóng bắn tung tóe, văng lên cả mu bàn tay và vạt váy nàng.