Thế nhưng thần sắc Cố Hy Ngôn vẫn không đổi. Hàng mi khẽ cụp xuống, vẻ mặt dịu dàng cung thuận, như thể vừa rồi chỉ là một trận gió thoảng qua.
Tam phu nhân thấy nàng vẫn cung thuận như thế, càng tức đến run người, chỉ tay mắng: “Ngươi cố ý đến chọc tức ta đúng không? Ta tạo nghiệt gì mà gặp phải cái sao chổi như ngươi. Sao ngươi không chết thay Thừa Uyên đi! Giờ còn mặt mũi đến cầu lão phu nhân? Tẩu tẩu bên nhà mẹ ngươi cũng là thứ xui xẻo, đi đến đâu rước họa đến đó! Ngươi càng ngày càng có bản lĩnh rồi, dám chạy tới Thọ An Đường làm loạn, kinh động lão phu nhân thanh tĩnh. Nay cả phủ đều biết ngươi xuất sắc rồi, quả phụ mà dám mắng chửi nha hoàn! Đúng là làm rạng danh nhà ta!”
Cố Hy Ngôn đáp bình thản: “Mẫu thân muốn mắng thế nào cũng được. Nhưng chỉ cần trong phủ còn chỗ cho con dung thân, con nhất định phải an trí cho tẩu tẩu. Nếu người thực sự không vừa mắt, con thu dọn chăn màn ra mộ Thừa Uyên mà ở, vừa trông mộ cho chàng, vừa bầu bạn cùng chàng.”
Nói rồi nàng cúi xuống nhặt chén trà, đặt lại lên án.
Tiếng sứ chạm gỗ vang lên giòn tan. Nàng gọi nha hoàn vào dọn dẹp.
Bên ngoài vốn đã nghe động tĩnh, chỉ không dám lên tiếng. Nay nghe gọi, nha hoàn liền vội đẩy cửa bước vào.
Tam phu nhân nghe vậy, cơn giận bốc thẳng lên đỉnh đầu. Bà ta chộp lấy chiếc gối tựa thêu chỉ vàng bên cạnh, ném mạnh về phía Cố Hy Ngôn, miệng mắng: “Con tiện tỳ ngông cuồng vô phép! Ngươi cố ý không để Thừa Uyên yên ổn dưới suối vàng phải không? Ta sớm biết thứ như ngươi chẳng bao giờ chịu an phận!”
Trong phòng bầu không khí căng cứng. Nha hoàn ngoài cửa càng hoảng, vào cũng không được mà không vào cũng không xong.
Cố Hy Ngôn khẽ thở dài, bất đắc dĩ nói: “Mẫu thân mắng con vài câu cũng không sao, chỉ mong đừng tức quá hại thân.”
Nói rồi nàng lấy tấm chăn lụa bên cạnh, định đắp lên chân Tam phu nhân nhưng bị bà ta gạt mạnh ra.
Nàng loạng choạng suýt ngã, vội vịn vào án bàn, môi vẫn thoáng ý cười: “Nếu mẫu thân không muốn nhìn con, con xin lui trước. Còn việc tẩu tẩu nhà con, e rằng người cũng không muốn gặp. Vậy thì ra ngoài con cứ nói đã bái kiến rồi, đôi bên giữ thể diện. Con giữ tẩu ở lại hai ba ngày, tìm được chỗ ở sẽ dọn đi, cũng không đến nỗi chiếm dụng bao nhiêu của phủ. Người cũng đừng vì thế mà bận lòng.”
Dứt lời, nàng cúi đầu bước ra, vén rèm lụa đi thẳng. Bên ngoài, mọi ánh mắt đều dồn cả lên người nàng.
Tóc mai nàng hơi rối, trên mặt còn vệt nước, vạt váy ướt loang, lại thêm tiếng mắng khàn khàn vang ra ban nãy ai cũng đoán được đã xảy ra chuyện gì.
Cố Hy Ngôn cảm nhận rõ những ánh nhìn đổ dồn lên mình, có thương hại, có hả hê, có cả tò mò xem náo nhiệt.
Nàng không bận tâm. Nàng muốn để người ta thấy sự chật vật của mình.
Là quả phụ của Quốc Công phủ, nàng đã giữ bổn phận, đã tròn hiếu kính. Nếu vẫn không được đối đãi công bằng, vậy cũng chẳng thể trách sau này nàng hành sự khác đi.
Nàng đi thẳng sang đông sương phòng. Mạnh Thư Huệ đang thấp thỏm đợi, vừa thấy bộ dạng ấy thì hoảng hốt chạy tới nắm tay: “Xảy ra chuyện gì vậy? Sao mặt muội ướt thế này?”
Nói rồi lấy khăn tay lau cho nàng. Lớp phấn mỏng đã bị nước trà làm nhòe, vệt nước lẫn vệt phấn càng khiến dung mạo thêm phần thê lương.
Mạnh Thư Huệ gần như bật khóc: “Chuyện gì thế? Là ai? Còn phép tắc không?”
Thường Xuân lập tức xen vào: “Phép tắc gì chứ? Làm dâu hầu hạ trước mặt bà mẫu, bị dạy quy củ thì có gì lạ?”
Mạnh Thư Huệ vừa đau lòng vừa tức giận, bàn tay run lên.
Khi Mạnh Thư Huệ vào nhà, Cố Hy Ngôn chỉ là cô bé nhỏ xíu. Dâu trưởng như mẹ, Mạnh Thư Huệ luôn thương yêu muội phu này, cùng nhau thêu thùa, cùng nhau cười nói.
Ngày Cố Hy Ngôn xuất giá, Mạnh Thư Huệ từng nghĩ muội ấy gả vào cao môn, ắt được hưởng phúc.
Dù nhà mình sa sút, Mạnh Thư Huệ vẫn tin gia tộc phú quý thế kia hẳn có gia phong nghiêm chỉnh, không đến mức bạc đãi quả phụ.
Ai ngờ lại đến nông nỗi này!
Dù Mạnh Thư Huệ chẳng còn gì, vẫn là người nhà mẹ đẻ. Chén trà bị hất kia, chẳng khác nào hắt thẳng vào mặt mình.
Trái lại, Cố Hy Ngôn khẽ trấn an: “Tẩu đừng nghĩ nhiều. Thường Xuân nói cũng phải, bà mẫu dạy con dâu quy củ, không phải chuyện lớn. Hơn nữa, bà mẫu cũng đã cho phép nên tẩu cứ ở lại vài ngày, chờ tìm được chỗ ở rồi hãy đi.”
Mạnh Thư Huệ sững người.