Chuyện tình bí mật trong phủ Quốc Công

Chương 22

Trước Sau

break

Nhìn vẻ bình thản ấy, Mạnh Thư Huệ hiểu rằng Cố Hy Ngôn đã chịu một trận mắng, đổi lại cơ hội cho mình lưu lại. Nếu muội ấy đã cúi đầu chịu nhục vì mình, Mạnh Thư Huệ phải nhận lấy phần ân tình ấy.

Rời viện Tam phu nhân, Cố Hy Ngôn dẫn Mạnh Thư Huệ sang Thọ An Đường.

Bất luận lão phu nhân có nhận thân hay không, lễ vẫn phải giữ.

Trên đường gặp mấy nhóm người vừa thỉnh an xong. Ai nấy thấy nàng đều thoáng kinh ngạc nhưng không ai dám hỏi.

Đi qua cổng nguyệt nha, vừa hay gặp Nghênh Đồng, một nha hoàn trong phòng Lục Thừa Liêm, mặc áo khoác bạc hồng.

Nghênh Đồng khẽ khựng lại, song lập tức thu ánh mắt, gật đầu thi lễ rồi lặng lẽ rời đi.

Tim Cố Hy Ngôn thoáng thắt lại. Không biết Lục Thừa Liêm có ở đó hay không. Nếu có…

Nàng bỗng nhận ra mình không muốn để hắn trông thấy bộ dạng này.

Vào sân, đám nha hoàn bà tử nhìn nàng, sắc mặt khác đi, hiển nhiên vẫn còn bực tức vì chuyện ban nãy. Nhưng rốt cuộc vẫn có người vào bẩm báo.

Chẳng bao lâu, Đại Mạo bước ra, vẻ mặt ái ngại: “Lão phu nhân vừa chợp mắt. Người già ngủ nông, khó lắm mới yên giấc, không dám quấy rầy…”

Cố Hy Ngôn vốn cũng không muốn để Mạnh Thư Huệ gặp lão phu nhân thêm lần nữa, liền nói không sao rồi dẫn tẩu tẩu rời đi.

Khi ra về, nàng cố ý đi ngang qua hành lang nơi mấy bà tử, nha hoàn đang đứng. Trên mặt bọn họ lẫn lộn xấu hổ và bực bội, giận mà không dám nói.

Nàng bật cười thầm. Họ cũng chỉ đến thế.

Dù tức giận cũng không dám chạy đi mách lão phu nhân.

Trong phủ này đâu phải chuyện gì cũng vì lễ nghĩa, cái quan trọng là ai dám liều hơn.

Trên đường về, nàng vòng sang viện tứ thiếu phu nhân.

Tứ thiếu phu nhân phụ giúp nhị phu nhân quản lý trung quỹ. Vừa bước vào đã thấy khí thế khác hẳn, ngoài sân đầy bà tử quản sự chờ hồi bẩm.

Mọi người thấy Cố Hy Ngôn đều lộ vẻ kinh ngạc. Có nha hoàn vội cúi đầu vào trong bẩm báo.

Chẳng mấy chốc, tứ thiếu phu nhân bước ra, thái độ nhiệt tình khác thường, gọi một tiếng “thân gia phu nhân”, mời vào trong, nói muốn đãi trà mới.

Cố Hy Ngôn bèn đem những lời đã nói ở viện tam phu nhân thuật lại.

Tứ thiếu phu nhân mỉm cười: “Đã là thân thích, ấy vốn là lẽ nên làm.”

Đang nói chuyện, có một bà quản sự bước vào bẩm báo, ngoài nhị môn truyền tin tới, thuyền từ Nam Tầm đã cập bến, chở đầy một thuyền các loại tơ lụa. Tứ gia đã nhận được tin, đang sai người dỡ hàng. Dỡ xong sẽ cho mấy xe lớn chở về phủ trước rồi chia cho các phòng phu nhân và cô nương.

Bà quản sự ấy cười nói: “Nghe bảo đây là hoa dạng mới bên ấy vừa ra, sau này còn định tuyển làm cống phẩm, ngoài thị trường chưa hề có. Quan gia khai ân, phủ ta lại được một thuyền trước tiên!”

Cố Hy Ngôn nghe vậy, thoáng thấy buồn cười. Trong lời lẽ ấy như thể nàng cũng được hưởng vinh dự ấy.

Phong quang thì phong quang thật nhưng đến lượt mình được mấy phần?

Tứ thiếu phu nhân nói thêm vài câu với bà quản sự kia, rồi quay sang cười với Cố Hy Ngôn: “Lát nữa chia phần, ta chọn cho muội mấy cây tốt, may cho tẩu của muội một bộ y phục mới.”

Mạnh Thư Huệ vội vàng xua tay từ chối, nói không cần rồi cùng Cố Hy Ngôn trở về viện.

Về đến nơi, cửa vừa khép lại, Cố Hy Ngôn bắt đầu thay y phục. Mạnh Thư Huệ cầm chiếc váy trong tay, nhìn vạt lụa trắng loang vết trà, mảng ố vàng chói mắt.

Cố Hy Ngôn lại dường như chẳng để tâm: “Tẩu à, chúng ta đều là người mệnh khổ. Một người chinh chiến nơi Tây Cương mất tích, một người tuần phòng ngoài biển rơi xuống nước, sống không thấy người, chết không thấy xác, chỉ có thể thủ tiết chờ đợi. Nhưng tẩu và muội khác nhau, tẩu còn có Tĩnh nhi và Minh nhi, nuôi lớn hai đứa, sau này vẫn có chỗ dựa. Còn muội… muội chẳng có gì cả.”

Mạnh Thư Huệ nghiêng đầu nhìn nàng.

Cố Hy Ngôn đứng bên màn trướng, đã cởi áo ngoài, chỉ còn chiếc yếm lụa trắng mỏng, vòng eo thon mềm lộ rõ dưới ánh đèn.

Mạnh Thư Huệ nhớ năm mười sáu tuổi xuất giá, Cố Hy Ngôn còn đầy vẻ e lệ, đôi mắt sáng long lanh, trong lòng tràn ngập kỳ vọng lẫn thấp thỏm.

Còn bây giờ… như cành cây đã khô, không còn mong đợi.

Cố Hy Ngôn khẽ thở dài, ném chiếc váy vấy trà sang một bên rồi mở rương gỗ đỏ chọn y phục.

Trong rương chỉ toàn đen, trắng, xanh xám,không một sắc tươi.

Tim Mạnh Thư Huệ nhói lên.

Nàng còn chưa đến hai mươi tuổi…

break
Trước Sau

Báo lỗi chương